VĂN ÁN
Tôi phát hiện mình mang thai ba tháng.
Vấn đề là… tôi không biết cha đứa bé là ai.
Hôm đó, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại bước vào một nghĩa trang.
Thấy một tấm bia có ảnh người đàn ông trông khá dễ mến, tôi liền ngồi xuống, ôm bia mộ… và bật khóc nức nở.
Khóc đến quên cả trời đất.
Bỗng sau lưng vang lên một giọng nói run run:
“Cô gái… cô quen con trai tôi sao?”
Tôi quay đầu lại.
Một quý bà mặc sườn xám, khoác áo lông chồn sang trọng, gương mặt được trang điểm kỹ càng, giờ lại lem nhem vì nước mắt. Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe, đầy xúc động.
Tôi cúi xuống nhìn lại bức ảnh trên bia mộ.
Người đàn ông kia… tôi hoàn toàn không nhận ra.
Tôi vừa định lên tiếng giải thích thì bà ấy đã nhào tới ôm lấy tôi, khóc nấc:
“Con trai tôi đi vội quá… Tôi vẫn nghĩ nó chẳng để lại điều gì trên đời này. Không ngờ… còn có cô.”
Tôi: ???
Tôi chỉ… khóc đại cho đỡ buồn thôi mà, sao lại thành ra thế này?