Tôi phát hiện mình mang thai ba tháng.
Vấn đề là… tôi không biết cha đứa bé là ai.
Hôm đó, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại bước vào một nghĩa trang.
Thấy một tấm bia có ảnh người đàn ông trông khá dễ mến, tôi liền ngồi xuống, ôm bia mộ… và bật khóc nức nở.
Khóc đến quên cả trời đất.
Bỗng sau lưng vang lên một giọng nói run run:
“Cô gái… cô quen con trai tôi sao?”
Tôi quay đầu lại.
Một quý bà mặc sườn xám, khoác áo lông chồn sang trọng, gương mặt được trang điểm kỹ càng, giờ lại lem nhem vì nước mắt. Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe, đầy xúc động.
Tôi cúi xuống nhìn lại bức ảnh trên bia mộ.
Người đàn ông kia… tôi hoàn toàn không nhận ra.
Tôi vừa định lên tiếng giải thích thì bà ấy đã nhào tới ôm lấy tôi, khóc nấc:
“Con trai tôi đi vội quá… Tôi vẫn nghĩ nó chẳng để lại điều gì trên đời này. Không ngờ… còn có cô.”
Tôi: ???
Tôi chỉ… khóc đại cho đỡ buồn thôi mà, sao lại thành ra thế này?
1.
Tôi đã mang thai ba tháng.
Cha đứa bé là ai… tôi không biết.
Không đủ tiền phá thai. Mà giữ lại để sinh thì càng không có nổi một xu.
Trong tài khoản chỉ còn đúng hai trăm tệ, tôi đem hết ra mua một bó hoa cúc trắng.
Sau đó bắt xe đến nghĩa trang Tây Sơn – khu nghĩa trang đắt đỏ nhất thành phố.
Nơi này, mỗi một ngôi mộ đều trông như dành cho người có tiền.
Tôi muốn tìm cho con mình một người cha giàu có.
Dù chỉ là… trên danh nghĩa.
Tôi lang thang trong nghĩa trang, lướt qua từng hàng bia mộ lạnh lẽo. Ảnh thờ trên mỗi tấm bia đều khác nhau: người thì nghiêm nghị, người lại cười tươi, kẻ ánh mắt sắc lạnh, người ánh mắt dịu dàng.
Cuối cùng, tôi dừng lại trước một tấm mộ bia.
Ảnh người đàn ông trên đó rất trẻ, nét mặt thanh tú, ánh mắt trong sáng, nơi khoé môi còn vương lại một nụ cười dịu nhẹ.
Thẩm Tinh Hà.
Cái tên thật đẹp.
Chính là anh rồi.
Tôi đặt bó cúc trắng xuống, rồi khuỵu gối, quỳ ngay trước bia mộ.
Cảm xúc tôi dồn nén từ lâu bỗng trào ra, nước mắt cứ thế rơi lã chã.
“Anh Tinh Hà, em nhớ anh nhiều lắm.”
“Sao anh lại ra đi đột ngột như thế, bỏ lại mẹ con em thì biết sống sao đây?”
“Em không gắng gượng nổi nữa rồi…”
Tôi gào khóc đến tan nát cõi lòng.
Một nửa là diễn. Nhưng một nửa… là thật.
Là tôi đang diễn cho người chết tên Thẩm Tinh Hà kia xem.
Nhưng cũng là đang khóc cho chính mình – cho một cuộc đời hai mấy năm sống như một trò hề.
Khi tôi đang khóc đến mê mải, phía sau chợt vang lên một giọng nói nghẹn ngào:
“Cô gái… cô quen con trai tôi, Tinh Hà sao?”
Tiếng khóc lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Tim tôi giật thót.
Toang rồi.
Đụng trúng người nhà rồi.
Tôi không dám quay đầu, chỉ nằm rạp trên bia mộ, vai vẫn run lên từng nhịp như đang khóc.
Não tôi hoạt động hết công suất.
Thừa nhận? Hay chối?
Thừa nhận thì phải nói sao về mối quan hệ với Thẩm Tinh Hà?
Còn nếu chối… thì một người chẳng quen biết gì mà lại quỳ trước bia mộ khóc lóc thảm thiết thế này, chẳng phải là điên thì cũng là lừa đảo.
Một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai tôi.
Bàn tay đó… cũng đang khẽ run.
“Con ngoan, đừng sợ.”
Giọng người phụ nữ phía sau nghèn nghẹn, nghe như cố nén lại nước mắt.
“Cô là mẹ của Tinh Hà đây.”
Tôi từ từ quay đầu lại.
Một người phụ nữ tầm khoảng năm mươi tuổi đang đứng đó.
Bà mặc một chiếc sườn xám đen được cắt may vừa vặn, bên ngoài khoác một chiếc khăn choàng lông chồn sang trọng. Tóc búi gọn gàng không chút lệch lạc, hai bên tai là đôi khuyên ngọc trai sáng bóng.
Đôi mắt bà đỏ hoe, đầy tơ máu, nhìn tôi chằm chằm—không, chính xác là đang nhìn bụng tôi.
Tôi theo phản xạ đưa tay ôm lấy bụng.
Xong rồi.
Lần này thì thật sự không còn đường chối.
Tôi há miệng, định giải thích.
“Dì à, cháu…”
“Cháu mang thai rồi đúng không?”
Bà cắt ngang lời tôi, giọng run run, ánh mắt bỗng sáng rực lên như bắt được thứ quý giá nhất trần đời.
“Là của Tinh Hà, đúng không?”
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy—mong mỏi, yếu đuối, như ánh nhìn của một người sắp chìm nghỉm đang tuyệt vọng với tay tìm chiếc phao cứu sinh.
Tôi không tài nào thốt ra nổi lời từ chối.
Tôi không biết Thẩm Tinh Hà đã chết vì lý do gì.
Nhưng người mẹ trước mặt tôi, bà ấy… có vẻ đang cần một điều gì đó để bấu víu.
Còn tôi, tôi cũng cần một lý do để tiếp tục sống.
Dù cái lý do ấy là dối trá.
Tôi cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất đi toàn bộ cảm xúc trong lòng.
Rồi khẽ khàng, tôi gật đầu.
Ngay giây tiếp theo.
Bà ấy ôm chầm lấy tôi.
Cánh tay bà siết chặt đến mức khiến tôi sợ hãi, như thể muốn gắn tôi vào trong thân thể bà.
“Trời ơi…”
“Tinh Hà… con thật sự để lại giọt máu cho mẹ rồi sao…”
Bà khóc nghẹn bên tai tôi, từng lời vỡ vụn, hỗn loạn.
Không còn là tiếng khóc kìm nén, cũng chẳng còn giữ vẻ điềm đạm ban đầu—chỉ còn lại nỗi đau sâu hoắm và tình yêu mẹ con hóa thành những tiếng nấc không dừng lại được.
Tôi cứng đờ trong vòng tay ấy, mùi đàn hương trên người bà dịu nhẹ mà thấm đẫm một nỗi u buồn đến nghẹt thở.
Rất lâu sau.
Bà mới dần dần buông tôi ra.

