Tôi buộc mình phải bình tĩnh lại.

Không thể tự mình dọa mình.

Tôi bắt đầu lục soát khắp phòng, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

Tủ quần áo, gầm giường, các hốc tường trong giá sách.

Ngoài vài bộ đồ đắt tiền và mấy chiếc cúp thể thao mạo hiểm, chẳng có gì hữu ích.

Máy tính xách tay thì có mật khẩu.

Điện thoại thì từ lâu đã bị phá hủy cùng với tai nạn của anh ta.

Manh mối… như thể bị cắt đứt toàn bộ.

Tôi dần mất kiên nhẫn, buông mình ngồi phịch xuống tấm thảm dày dưới sàn.

Ánh mắt vô thức quét qua căn phòng lần nữa.

Cuối cùng, dừng lại trên một bức ảnh lớn treo trên tường.

Trong ảnh, Thẩm Tinh Hà mặc bộ đồ bay lượn, đứng trên mép một vách núi dựng đứng.

Sau lưng là khung cảnh núi tuyết trùng điệp và biển mây trắng xóa.

Anh ấy dang rộng hai tay, nở nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.

Đó là kiểu nụ cười phát ra từ tận đáy lòng—một người thật sự yêu cuộc sống, yêu thế giới này.

Tôi đứng dậy, bước đến gần bức ảnh.

Cảnh trong ảnh không lạ—một trong những thánh địa nổi tiếng nhất thế giới của dân chơi thể thao mạo hiểm: Jungfrau – đỉnh Jungfrau ở Thụy Sĩ.

Ngay góc phải bên dưới bức ảnh, tôi chợt thấy một chi tiết nhỏ.

Một dòng chữ ký rất nhỏ, không phải của nhiếp ảnh gia, mà là của chính Thẩm Tinh Hà.

Nét bút mạnh mẽ, đầy cá tính: “S.X.H”, phía sau là một chuỗi số lạ:

46.5771, 7.9625

Tôi chết lặng.

Không phải ngày tháng. Mà là…

Tọa độ địa lý.

Tim tôi đập thình thịch.

Một ý nghĩ điên rồ vụt lên trong đầu:

Nếu nơi ấy là nơi anh ta yêu nhất… thì có thể nào, tọa độ đó chính là mật mã?

Nhưng dãy số ấy quá dài. Mật khẩu chỉ có bốn chữ số.

Sẽ là 5771? 7962? Hay một tổ hợp nào khác?

Tôi hít sâu, ngồi xuống trước ngăn kéo.

Bắt đầu thử từng dãy.

5771. Không đúng.

7962. Vẫn sai.

Tôi đổi đủ kiểu hoán đổi tám con số ấy.

Một lần. Hai lần. Mười lần…

Ngón tay tôi bắt đầu tê rần.

Ngay khi tôi gần như muốn bỏ cuộc…

Tôi thử một dãy cuối cùng.

Lấy hai chữ số đầu sau mỗi dấu thập phân:

5779.

“Cạch.”

Một tiếng khẽ vang lên.

Nhưng trong căn phòng lặng ngắt, âm thanh ấy chẳng khác gì một tiếng sét.

Nó đã mở.

Toàn thân tôi chấn động.

Tôi từ từ—rất chậm—kéo ngăn kéo ra.

Bên trong không có nhật ký.

Không có thư tình.

Chỉ có một chiếc điện thoại màu đen, hơi cũ.

Và một tập giấy A4, được kẹp lại bằng một chiếc kẹp sắt.

Tôi cầm tập giấy lên.

Trang đầu tiên là… một bản thảo hợp đồng.

Tiêu đề: Thỏa thuận tiền hôn nhân

Bên A: Thẩm Tinh Hà.

Bên B: Hứa An An.

Tôi tiếp tục đọc xuống.

Nội dung của bản thỏa thuận… nghiệt ngã đến mức khó tin.

Hứa An An sau khi kết hôn sẽ không được phép tiếp cận bất kỳ tài sản cá nhân hay cổ phần công ty nào của Thẩm Tinh Hà – dưới bất kỳ hình thức nào.

Cô ta chỉ được nhận một khoản sinh hoạt phí cố định hằng tháng, ít đến mức không đủ mua một chiếc túi hiệu tầm trung.

Nếu ly hôn—ra đi tay trắng.

Phía dưới là chữ ký nguệch ngoạc của Thẩm Tinh Hà.

Cột bên phải—chỗ dành cho Hứa An An—vẫn còn trống trơn.

Tim tôi đập liên hồi.

Đây đâu phải là một bản hợp đồng hôn nhân—đây là một bản hợp đồng sỉ nhục.

Thẩm Tinh Hà căn bản không hề có ý định cưới cô ta.

Anh ta dùng cách tàn nhẫn và tuyệt tình nhất để đẩy Hứa An An ra xa—hoặc cũng có thể… là để thử xem cô ta rốt cuộc yêu anh, hay chỉ yêu tiền.

Tôi lật sang trang tiếp theo.

Là hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn điện thoại.

Một trang, hai trang… tin nhắn đều do Hứa An An gửi.

“Tinh Hà, mẹ em lại nhập viện rồi, cần gấp 200.000 để mổ, anh chuyển gấp giúp em đi.”

“Em mới thấy một cái túi Hermès đẹp lắm, mua cho em nha?”

“Anh mà còn không trả lời em, em sẽ nói với dì Văn là em có thai với anh đấy!”

“Anh nghĩ gì vậy? Né tránh em? Anh tin không, em sẽ tung hê mọi chuyện của hai đứa mình!”

Dọa dẫm. Vòi vĩnh. Tống tiền.

Những lời lẽ trần trụi đến lạnh sống lưng.

So với cái vẻ “thục nữ hiểu chuyện” trước mặt Văn Bội Lan—là hai con người hoàn toàn khác nhau.

Còn tin nhắn từ phía Thẩm Tinh Hà thì… thưa thớt đến đáng thương.

Ban đầu chỉ là một câu: “Tiền anh chuyển rồi.”

Sau đó là: “Em vừa phải thôi.”

Cuối cùng—là im lặng tuyệt đối.

Tôi bỗng hiểu ra mọi chuyện.

Hứa An An chưa từng là thanh mai trúc mã gì hết.

Cô ta chỉ là một con đỉa bám vào Thẩm Tinh Hà.

Cái chết của Thẩm Tinh Hà, với cô ta mà nói, không phải là mất đi một người bạn…

Mà là mất đi một cái ví biết đi, một tấm vé để bước chân vào giới hào môn, tan thành mây khói.

Vậy nên, khi tôi bất ngờ xuất hiện—với cái bụng ba tháng của mình—

Tôi chính là mối đe dọa lớn nhất của cô ta.

Bởi vì đứa bé này… chính là lá bài lớn nhất tôi đang có.

Cũng là chướng ngại cuối cùng của cô ta.

Tôi đặt lại tập tài liệu vào ngăn kéo, rồi cầm lấy chiếc điện thoại màu đen.

Không có mật khẩu.

Tôi nhấn sáng màn hình.

Bên trong trống trơn, chỉ có một ứng dụng ghi âm.

Tôi mở ra—chỉ thấy một đoạn ghi âm duy nhất.

Thời điểm ghi âm… là một ngày trước khi Thẩm Tinh Hà gặp nạn.