“Dì giống như cọng rơm cứu mạng con trong lúc đuối nước.”

“Con không cố tình gạt dì. Con chỉ… thật sự quá tuyệt vọng.”

“Con muốn giữ lại đứa bé này, muốn cho nó một gia đình, muốn được sống tiếp.”

“Vì vậy, khi dì hiểu lầm, con đã im lặng, đã… không phủ nhận.”

Truyện được đăng tại page Meo Meo, Meo trong Meo Meo, Meo trong Meo Meo https://www.facebook.com/share/p/1PGGQjZdif/ (Page Viên Đá Nhỏ Vui lòng ko lấy về nha nha)

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt đẫm lệ.

“Tất cả những gì con làm, đều là vì đứa trẻ này.”

“Dì muốn trừng phạt con, con không oán không hối.”

“Nhưng… xin dì, đừng ghét bỏ đứa bé.”

“Nó vô tội.”

“Dì ơi, con xin lỗi…”

“Con biết con sai rồi, sai đến không thể tha thứ.”

“Con không cầu mong dì tha lỗi cho con.”

“Con chỉ xin dì… hãy để con sinh đứa bé này ra.”

“Chờ con sinh xong, con sẽ lập tức rời đi, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt dì và nhà họ Thẩm nữa.”

Nói rồi, tôi cúi đầu thật sâu, dập mạnh trán xuống sàn.

Tiếng “cốc” nặng nề vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, như một tiếng trống vang vọng vào tim người.

Tôi biết—đây là con đường sống cuối cùng của mình.

Đổ hết mọi sai lầm vào sự tuyệt vọng của bản thân, vào quyết định mù quáng khi chẳng còn lối thoát. Đặt mình vào vị trí một kẻ cũng từng bị bỏ rơi, từng khổ đau vì tình cảm—chân thành nhưng yếu đuối.

Và quan trọng nhất, tôi đặt cược tất cả vào đứa trẻ trong bụng mình.

Tôi tin rằng sau cú sốc phản bội từ Hứa An An, dì Văn sẽ mềm lòng trước tôi—một kẻ cũng bị tổn thương, cũng là “nạn nhân”.

Tôi tin rằng, với người mẹ vừa mất con như dì, đứa bé mang huyết thống nhà họ Thẩm là tia sáng cuối cùng mà bà có thể bám vào.

Phòng khách lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi và nhịp tim đập thình thịch trong tai tôi.

Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ.

Rồi…

Một đôi tay ấm áp nâng tôi dậy.

Là dì Văn.

Khuôn mặt bà đầy nước mắt.

“Đứa ngốc này…”

Bà ôm chầm lấy tôi, vòng tay run rẩy mà siết chặt.

“Con cũng là một đứa trẻ khổ…”

Lời nói ấy khiến tôi toàn thân chấn động.

Tôi biết… mình đã thắng ván cược này.

“Giang Nguyệt à, chuyện này… không trách con đâu.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Là thằng Tinh Hà nó sai, là nó có lỗi với con…”

“Còn cái cô bé ở tiệm hoa kia… có khi chỉ là một phút nông nổi của nó, hoặc cũng có thể… nó cố tình chọc tức con…”

Bà bắt đầu tự tìm lý do để tha thứ.

Không phải cho tôi. Mà là cho chính bản thân bà.

Bà cần một lý do để giữ tôi và đứa bé lại—một lý do đủ để trấn an nỗi đau mất con, và bù đắp phần máu mủ cuối cùng mà nhà họ Thẩm còn sót lại.

“Thôi, mọi chuyện… đều đã qua rồi. Qua hết rồi…”

Bà nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, từng nhịp như đang trấn an trái tim đầy thương tích.

“Từ nay về sau, không được nói những lời muốn rời đi nữa.”

“Nơi này, chính là nhà của con.”

“Đứa bé trong bụng con… là mầm sống cuối cùng của nhà họ Thẩm.”

“Không ai có quyền cướp nó đi.”

Bà buông tôi ra, rút khăn tay chậm rãi lau đi hàng nước mắt lăn dài trên má tôi.

Ánh mắt bà lúc này, không còn run rẩy hay mơ hồ.

Chỉ còn lại sự quyết đoán lạnh lùng và niềm tin không gì lay chuyển được.

“Giang Nguyệt, nghe kỹ lời dì nói.”

“Từ hôm nay trở đi, con là con dâu mà dì – Văn Bội Lan – chính tay chọn.”

“Chuyện cũ, cứ để nó vùi xuống tận đáy lòng, chôn luôn với người đã mất.”

“Về sau, ai dám mở miệng nói xấu con nửa lời—dì là người đầu tiên không bỏ qua.”

Bàn tay bà nắm lấy tay tôi, lực siết chặt đến mức run nhẹ.

Như đang truyền cho tôi một loại sức mạnh.

Cũng như… ấn định một lời thề không cần ngôn từ – một hiệp ước máu giữa hai người đàn bà.

Một mối liên kết chặt chẽ.

Một “liên minh” chỉ thuộc về hai chúng tôi—một người mất con, một người giữ giọt máu cuối cùng.

15.

Sau buổi lễ bách nhật kịch tính ấy, cái tên Hứa An An hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của chúng tôi.

Tôi nghe nói, cổ phiếu nhà họ Hứa lao dốc chỉ sau một đêm.

Tất cả các dự án làm ăn từng có dính líu đến nhà họ Thẩm đều bị cắt sạch.

Cha của Hứa An An đích thân xách lễ vật đến cửa mấy lần, cầu xin được gặp mặt để xin lỗi.

Nhưng đều bị chặn ngoài cổng, không một chút thương tình.

Còn Hứa An An thì thân bại danh liệt.

Cô ta trở thành trò cười lớn nhất trong giới thượng lưu—một con đàn bà vừa tham lam, độc ác, lại còn ngu ngốc.

Không ai dám bén mảng tới gần cái tên ấy thêm một lần nào nữa.

Nghe đâu, cuối cùng gia đình cũng tống cô ta ra nước ngoài.

Cả đời này có lẽ sẽ không dám quay đầu trở lại.

Tất cả những điều đó, là do một tay Văn Bội Lan thực hiện.

Dứt khoát, nhanh gọn, không cho ai cơ hội mở miệng.

Bà đã dùng hành động của mình để tuyên bố với cả thế giới:

Tôi – Giang Nguyệt – là người phụ nữ duy nhất được nhà họ Thẩm chấp nhận.

Cũng là để cảnh cáo tất cả những ánh mắt còn muốn thăm dò, mơ tưởng.

Cuộc sống trong biệt thự dần trở lại yên bình.

Nhưng đồng thời… cũng không giống như trước nữa.

Khoảng cách giữa tôi và dì Văn—cái rào chắn từng dựng lên từ lời nói dối—giờ đây đã biến mất.