Chúng tôi giống như hai chiến hữu cùng đứng trên một chiến tuyến.

Không còn là mối quan hệ “bà mẹ chồng – con dâu tương lai” phải dè chừng nhau.

Dì không còn xem tôi như một phụ nữ mang thai cần nâng niu như sứ.

Mà thật sự… xem tôi là người nhà.

Dì bắt đầu đưa tôi xem qua các tài liệu công ty, các khoản đầu tư.

“Con là người nhà họ Thẩm, sớm muộn gì cũng phải học cách xử lý những thứ này.”

Dì nói vậy.

Và tôi, tất nhiên không từ chối.

Tôi hiểu, đó không chỉ là một phép thử.

Mà còn là một sự tín nhiệm tuyệt đối.

Tôi học chuyên ngành tài chính, những tài liệu ấy với tôi không hề xa lạ.

Tôi bắt đầu giúp dì đọc báo cáo, sắp xếp hồ sơ, thậm chí đưa ra một số góp ý trong các quyết sách của công ty.

Sự thể hiện của tôi khiến dì Văn ngạc nhiên, rồi ngày càng hài lòng.

Dì thường nhìn tôi, cảm thán:

“Nếu dì gặp được con sớm hơn thì tốt biết mấy.

Thằng bé Tinh Hà mà có được nửa phần điềm tĩnh như con, chắc dì không phải mệt đến thế này.”

Những lúc ấy, trái tim tôi lại se thắt.

Cảm giác tội lỗi âm ỉ trào lên như thủy triều.

Nhưng tôi vẫn cố…

Đè nó xuống.

Vì tôi biết, mình không còn đường lui nữa.

Tôi có thể làm gì lúc này?

Chỉ có thể tiếp tục đóng vai thật tốt, giữ chặt lấy cuộc sống mà mình phải đánh đổi mọi thứ mới có được.

Một ngày nọ, dì Văn đột nhiên hỏi tôi:

“Giang Nguyệt, con nói xem…

Cô gái trong tiệm hoa mà Tinh Hà nhắc đến trong đoạn ghi âm,

liệu chúng ta có nên… đi tìm cô ấy không?”

Tim tôi như khựng lại một nhịp.

Tôi nhìn bà, ánh mắt của bà rất điềm tĩnh, chẳng thể đoán ra bà đang nghĩ gì.

Tôi im lặng vài giây, rồi đáp khẽ:

“Dì ơi, con nghĩ… tốt nhất là đừng.”

“Tại sao?”

Tôi nhìn vào đôi mắt đã trải qua quá nhiều tang thương của bà, nhẹ nhàng nói:

“Tinh Hà đã không còn nữa rồi.

Nếu bây giờ chúng ta đi tìm cô ấy…

thì chẳng phải, lại vô tình kéo cô ấy vào một nỗi đau mới sao?”

“Biết được tất cả mọi chuyện, đối với cô ấy, sẽ chỉ càng tàn nhẫn hơn thôi.”

“Nếu ngày trước, anh ấy chọn giữ kín chuyện này,

thì chi bằng… chúng ta hãy giúp anh ấy giữ trọn bí mật ấy.”

“Hãy để cô ấy tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn,

mang theo một đoạn ký ức chưa kịp rõ ràng,

một chút lãng mạn mơ hồ.”

“Có khi như thế, lại là… cái kết đẹp nhất cho tất cả.”

Từng lời tôi nói ra, chậm rãi mà chân thành, vừa thể hiện sự bao dung, vừa khéo léo dập tắt hoàn toàn ý định tìm kiếm sự thật trong lòng bà.

Dì Văn im lặng rất lâu.

Sau cùng, bà khẽ thở dài, như trút đi một mối bận lòng lớn.

“Con nói đúng… Là chúng ta, không nên khuấy động cuộc sống của một cô gái vô tội.”

Mối nguy hiểm lớn nhất cuối cùng…

cũng đã bị tôi tự tay chôn vùi.

Vị trí của tôi – vững như bàn thạch.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Bụng tôi ngày một lớn lên, dấu hiệu thai kỳ ngày càng rõ rệt.

Triệu chứng nôn nghén cũng bắt đầu trở nên khủng khiếp hơn.

Tối hôm đó, tôi lại nôn đến mức trời đất quay cuồng.

Dì Văn và dì Vương cuống cuồng vây lấy tôi, xoay quanh không biết làm gì.

Trong cơn choáng váng hỗn loạn, một mảnh ký ức mơ hồ chợt lướt qua đầu tôi.

Một đêm mưa.

Góc hẻm phía sau một quán bar.

Không khí ngập mùi rượu mạnh lẫn thứ nước hoa rẻ tiền ngấy tận cổ.

Một người đàn ông ép tôi vào tường.

Trong ánh đèn mờ nhòe, tôi chẳng nhìn rõ mặt hắn.

Chỉ nhớ…

Hắn rất cao.

Trên người phảng phất mùi gỗ thơm nam tính, nhè nhẹ mà ám ảnh.

Và tay hắn…

Rất nóng.

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo một nụ cười nguy hiểm.

Hắn ghé sát tai tôi, thì thầm một câu.

Hắn nói…

“Bé yêu, bắt được em rồi.”

Tôi choàng tỉnh khỏi giấc ngủ.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Dì Văn vội vàng đỡ lấy tôi.

“Sao thế? Lại gặp ác mộng à?”

Tôi hổn hển thở dốc, tim đập điên cuồng như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực.

Người đàn ông đó là ai?

Đêm hôm ấy… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao tôi lại không nhớ nổi một chút nào?

Tôi vẫn luôn nghĩ, đứa trẻ là kết quả của một lần say rượu mất kiểm soát.

Là một tai nạn.

Là một kẻ xa lạ đến mức tôi chẳng nhớ nổi gương mặt.

Thế nhưng giọng nói ấy, câu nói ấy, lại rõ ràng đến đáng sợ.

“Bé yêu, bắt được em rồi.”

Đó không giống một câu nói lỡ lời trong cơn say.

Mà giống hơn là…

một cuộc săn đã được sắp đặt từ trước.

Một ý nghĩ rùng rợn bắt đầu điên cuồng sinh sôi trong đầu tôi.

Cha của đứa bé… có lẽ không phải một kẻ qua đường vô danh.

Hắn biết tôi là ai.

Thậm chí, rất có thể…

Hắn vẫn luôn ở đâu đó trong bóng tối, lặng lẽ dõi theo tôi.

Dõi theo tôi bước chân vào nhà họ Thẩm.

Dõi theo tôi diễn trọn vở kịch này.

Một luồng lạnh buốt từ gan bàn chân lập tức chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Nơi tôi đang ở…

Có lẽ không phải một bến đỗ an toàn.

Mà là một chiếc lồng còn lớn hơn, còn nguy hiểm hơn.

Còn tôi, và đứa bé trong bụng…

Chỉ là một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ của kẻ khác.