Tôi bước đến bên cửa sổ kính sát đất, nhìn ra khu vườn ngoài kia.

Mặt trời dần khuất sau những hàng cây, ánh chiều buông xuống rải đầy ánh vàng lên thảm cỏ, lên hoa lá, lên mái nhà cong cong như trong phim.

Tất cả đều đẹp đến không thật.

Chỉ mới vài tiếng trước, tôi còn đang loay hoay vì khoản tiền thuê nhà tháng sau.

Còn bây giờ, tôi đang ở trong một căn biệt thự sang trọng, sống như một nàng dâu tương lai nhà hào môn.

Tôi nằm xuống chiếc giường lớn của Thẩm Tinh Hà.

Nệm rất mềm, vừa nằm xuống đã lập tức bị bao bọc hoàn toàn, như thể có ai đó dang tay ôm lấy.

Chăn gối vẫn còn phảng phất mùi nắng—ấm áp, dễ chịu, và… xa lạ.

Tôi đặt tay lên bụng mình.

Con à, chúng ta được cứu rồi.

Mẹ nhất định sẽ dốc hết sức, cho con một tương lai bình yên.

Không biết tôi đã mơ mơ màng màng ngủ bao lâu.

Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên, kéo tôi tỉnh lại.

Là chị Vương.

“Cô Giang, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.”

Tôi theo chị ấy xuống lầu.

Chiếc bàn ăn dài đã được bày kín những món ăn thịnh soạn.

Truyện được đăng tại page Meo Meo, Meo trong Meo Meo, Meo trong Meo Meo https://www.facebook.com/share/p/1PGGQjZdif/ (Page Viên Đá Nhỏ Vui lòng ko lấy về nha nha)

Văn Bội Lan đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa.

Bên cạnh bà còn có một cô gái trẻ.

Vừa thấy tôi, cô gái lập tức đứng dậy, nở nụ cười ngọt ngào.

“Chị là Giang Nguyệt phải không?”

Cô ấy mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt, mái tóc dài buông xõa tới eo, trông vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng.

Tôi khẽ gật đầu.

“Em là Hứa An An, bạn thân nhất của Tinh Hà.”

Hứa An An nhiệt tình bước tới, nắm lấy tay tôi.

“Tinh Hà đúng là quá đáng thật, giấu chị kỹ như vậy, đến tụi em cũng chẳng ai hay biết.”

Bàn tay cô ấy lạnh ngắt.

Nhưng ánh mắt thì lại nóng rực.

Một ánh nhìn đang quan sát, đang dò xét.

Tim tôi bỗng trầm xuống.

Trực giác mách bảo tôi rằng—

Hứa An An chính là thử thách đầu tiên của tôi.

Cô ấy… không tin tôi.

3.

“An An vừa nghe tin con đến, đã lập tức chạy sang đây đấy.”

Văn Bội Lan vừa nói vừa kéo ghế mời chúng tôi ngồi.

“Các con đều là những người thân thiết nhất của Tinh Hà, sau này phải thường xuyên qua lại.”

“Chuyện đó tất nhiên rồi, dì Văn.”

Hứa An An mỉm cười, gắp cho tôi một miếng cá.

“Chị ăn nhiều một chút đi. Giờ chị là đại công thần của nhà họ Thẩm chúng ta mà.”

Cô ấy nói rất khéo, câu nào cũng ngọt như rót mật, vừa gần gũi lại vừa khéo léo.

Nhưng tôi cảm nhận được—ẩn dưới nụ cười đó là thứ gì đó rất khác.

Bữa ăn hôm ấy, với tôi mà nói, giống như ngồi trên đống kim nhọn.

Hứa An An liên tục bắt chuyện với tôi.

Hỏi tôi quen Thẩm Tinh Hà như thế nào.

Hỏi chúng tôi đã bên nhau bao lâu.

Hỏi tôi thích anh ấy ở điểm gì.

Tôi né tránh tất cả bằng những câu trả lời mơ hồ, vừa đủ để không gây nghi ngờ.

“Bọn em… quen nhau trong một chuyến du lịch.”

“Anh ấy là kiểu người rất đặc biệt, rất có sức hút.”

“Còn về thời gian bên nhau… em không đếm nữa, ngày nào cũng thấy như đang yêu lần đầu.”

Tôi vừa nói, tim vừa đập thình thịch trong lồng ngực.

Tôi sợ mình chỉ cần sơ suất một chút thôi là sẽ để lộ sơ hở.

Văn Bội Lan vẫn ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, khóe môi luôn giữ một nụ cười hiền hậu.

Bà dường như rất hài lòng với những lời tôi nói.

Còn Hứa An An thì vẫn cười.

Nụ cười không đổi, không chút biểu cảm dư thừa, như thể mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát.

Sau bữa ăn, chị Vương bưng khay trái cây lên.

Hứa An An cầm một miếng dưa lưới, đưa cho tôi.

“Chị à, em với Tinh Hà lớn lên cùng nhau. Tình cảm còn thân hơn cả anh em ruột.”

Rồi cô ấy bỗng thay đổi giọng điệu.

“Chuyện gì của anh ấy, em đều biết rất rõ.”

“Ví dụ như… anh ấy bị dị ứng với xoài. Chỉ cần ăn một miếng là nổi mẩn khắp người.”

Nói xong, ánh mắt cô ấy khóa chặt lấy tôi.

Không chớp.

Không lơi.

Như một cái bẫy bất ngờ siết chặt.

Tay tôi cầm nĩa trái cây, khựng lại giữa không trung.

Đây là một cái bẫy.

Một cái bẫy đơn giản nhưng chí mạng.

Nếu tôi gật đầu nói “Đúng rồi, anh ấy bị dị ứng với xoài”, chẳng khác nào thừa nhận tôi biết chi tiết này.

Mà tôi – một kẻ nói dối – sao lại biết được?

Nhưng nếu tôi lắc đầu nói “Tôi không biết”, thì toàn bộ câu chuyện tình yêu nồng cháy tôi dựng lên sẽ sụp đổ ngay tức khắc.

Không khí trong phòng khách lập tức trở nên đặc quánh.

Văn Bội Lan cũng đang nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ rất khẽ.

Mồ hôi lạnh rịn ướt lưng tôi.

Đầu óc xoay vòng như chong chóng.

Phải cược thôi.

Tôi đặt nĩa trái cây xuống, ngước lên nhìn thẳng vào Hứa An An.

Sau đó tôi nở một nụ cười – rất khẽ, mang theo chút bất lực, lại hơi pha chút dịu dàng nuông chiều.

“An An, có khi nào em nhớ nhầm rồi không?”

Tôi nói.

“Tinh Hà mà, món khoái khẩu nhất chính là xoài còn gì?”