“Hôm nay tôi qua chỗ cụ Diệp đón Diệp Dao, có gặp con gái ông.”
Đầu dây bên kia của Diệp Kiến Quốc rõ ràng đã khựng lại: “À, con bé Vi Vi hả. Nó làm sao vậy?”
“Cô ta chẳng làm sao cả.” Tôi đặt ly nước xuống, “Chỉ lượn lờ trước mặt tôi vài vòng, nói vài câu thôi. Lời lẽ thì chẳng lọt tai cho lắm.”
“Anh Cố, Vi Vi nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nếu có đắc tội chỗ nào mong anh bỏ qua cho…”
“Nó còn nhỏ à?” Tôi bật cười, “Nó lớn hơn Diệp Dao một tuổi thì phải? Sếp Diệp, Diệp Dao mới là đứa con ruột của ông, đúng không?”
Đầu dây bên kia rơi vào khoảng không im lặng.
Tôi nói tiếp: “Con trai ông lớn lên ở bên ngoài từ nhỏ, mới về nhà được hai tháng. Đứa con gái nuôi nhà ông lại dám móc mỉa bóng gió ngay trước mặt cậu ấy là cho ai xem đây?”
Tiếng hít thở của Diệp Kiến Quốc trở nên nặng nề hơn: “Chuyện này… tôi thực sự không biết.”
“Bây giờ ông biết rồi đấy.” Giọng tôi lạnh dần đi từng chút một, “Sếp Diệp, tôi nói thẳng cho ông biết. Diệp Dao bây giờ là người của tôi, cô con gái nuôi của ông sau này bớt lượn lờ trước mặt cậu ấy đi, càng phải bớt lượn lờ trước mặt tôi lại. Cô ta mà còn dám châm chọc Diệp Dao trước mặt tôi một lần nữa, tôi sẽ không chấp nhặt với đàn bà con gái, nhưng tôi sẽ tính sổ với nhà họ Diệp.”
“Anh Cố…”
“Ông biết tính tôi rồi đấy, nói được làm được.”
Diệp Kiến Quốc im lặng lâu hơn nữa.
Tôi không giục ông ta, kẹp điện thoại giữa tai và vai, thò tay vào ngăn kéo tủ đầu giường lấy một viên kẹo bạc hà bóc ra bỏ vào miệng. Vị thanh mát tan ra trên đầu lưỡi.
“Anh Cố,” giọng Diệp Kiến Quốc thay đổi, mang theo sự nơm nớp lo sợ thường thấy trên thương trường khi bị người ta nắm thóp, “chuyện này là Vi Vi không đúng, lát nữa tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại con bé đàng hoàng. Anh yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.”
“Được, câu này của sếp Diệp tôi nhớ rồi đấy.”
“Vậy… dự án khách sạn hợp tác giữa tập đoàn Cố thị và nhà họ Diệp…”
“Để xem biểu hiện của ông đã.”
Tôi cúp máy.
Viên kẹo bạc hà lăn một vòng giữa những chiếc răng, lạnh đến tê cả đầu lưỡi. Tôi ném điện thoại sang bên gối, hai tay gối sau đầu nhìn lên trần nhà.
Tôi vẫn luôn không hiểu nổi cấu tạo não bộ của cặp vợ chồng nhà họ Diệp này, chuyện quái quỷ gì thế này?
Một đám người giả tạo, bớt bám víu lấy người ta đi.
Tôi nhớ lại câu Diệp Dao nói trên xe lúc ban chiều: “Không muốn mang thêm phiền phức cho ông nội.”
Cả cái nhà họ Diệp này đối xử thật lòng với cậu chắc chỉ còn lại mỗi mình ông cụ.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngày mai nên nhắn tin gì cho cậu ấy đây.
7.
Trong suốt nửa tháng, tôi đã đẩy đi mọi cuộc tụ tập không quan trọng, ánh mắt của thư ký Trần nhìn tôi chuyển từ ngỡ ngàng sang chai sạn rồi cuối cùng biến thành một loại an ủi đầy ẩn ý. Biểu cảm đó phải nói sao nhỉ, giống như vẻ mặt của mẹ tôi lúc thấy tôi rốt cuộc cũng tự biết buộc dây giày vậy.
Mỗi buổi chiều miễn là rảnh, tôi lại lái xe đến nhà chính đón Diệp Dao. Có hôm thì đi ăn, hôm thì xem phim, hôm thì chẳng làm gì cả chỉ lái xe chở cậu dạo quanh thành phố. Tôi chỉ cho cậu xem tòa nhà nào là của Cố thị, mảnh đất nào là tôi đấu giá được năm ngoái, trung tâm thương mại nào là do mẹ tôi mở lúc còn trẻ.
Cậu ngồi ở ghế phụ ngoan ngoãn lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi một câu, giọng không lớn nhưng câu hỏi đều đánh trúng trọng tâm.
Cậu thực ra cực kỳ thông minh. Học nhanh, nhớ lâu, chỉ là ít nói thôi.
Nhưng ít nói cũng chẳng sao, tôi nói nhiều là được rồi.
Qua nửa tháng, tôi đã quen với sự tĩnh lặng của cậu, quen với việc lúc cậu ngồi ở ghế phụ, ngón tay cứ vô thức gõ gõ lên dây an toàn. Quen với việc cậu khẽ nghiêng đầu đưa tai về phía tôi khi nghe tôi nói, quen với việc lúc bị tôi trêu chọc cậu không cười thành tiếng mà chỉ cong khóe môi rồi nhanh chóng mím lại.
Và tôi cũng quen với việc đúng 10 giờ tối mỗi ngày cậu sẽ gửi cho tôi hai chữ “Ngủ ngon”, kèm theo một biểu tượng cảm xúc hình chú mèo cam.
Hình nền khóa màn hình của tôi đã được đổi từ bức ảnh chụp trộm sang bức ảnh chụp chung đầu tiên của hai chúng tôi, nhờ người qua đường chụp hộ trước rạp chiếu phim.
Cậu đứng cạnh tôi, thấp hơn tôi nửa cái đầu, cơ thể khẽ tựa vào tôi một chút. Chắc chắn là cậu cũng thích tôi rồi.
Từ lúc tôi dùng bức ảnh này làm hình nền, mỗi lần họp tôi để ngửa điện thoại trên bàn, mấy phó tổng ngồi dưới nhìn thấy hết nhưng không một ai dám ho he nửa lời.
8.
Hôm nay là thứ bảy.
Tối hôm trước Diệp Dao nhắn tin hỏi tôi có muốn đến nhà bố mẹ nuôi của cậu ăn cơm không.
Cậu hiếm khi chủ động đưa ra yêu cầu nào, thế nên lúc nhận được tin nhắn, tôi đang nằm đắp mặt nạ bảo dưỡng nhan sắc trên giường liền giật phăng chiếc mặt nạ ra, nhắn lại đúng một chữ: “Đi.”
Sau đó tôi lại nhắn thêm một câu: “Mấy giờ? Anh nên mua gì đây? Bố mẹ nuôi của em thích gì?”
Cậu liền trả lời ba tin nhắn.
“Tùy anh.”
“Không cần mua gì đâu.”
“11 giờ.”
Nhìn ba tin nhắn này, tôi bật cười mãi không thôi. Câu nào cũng đậm chất Diệp Dao. Rồi tôi lại ốp mặt nạ lên, nhan sắc của chồng là niềm tự hào của vợ, tôi nhất định sẽ khiến Diệp Dao được nở mặt nở mày trước mặt người khác.

