Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy từ 5 giờ.

Năm rưỡi dậy tắm rửa sạch sẽ, đứng chết trân trong phòng để đồ suốt hai mươi phút. Cuối cùng mặc một chiếc áo polo xanh đen kết hợp quần âu xám đậm, soi gương thấy trang trọng quá, lại đổi thành áo thun trắng khoác ngoài cardigan mỏng màu xám nhạt, nhưng lại thấy xuề xòa quá. Vật lộn đến tận 8 giờ, cuối cùng tôi vẫn chọn bộ đầu tiên.

Trước khi ra khỏi nhà, tôi nhét vào xe một đống đồ.

Thư ký Trần dặn ra mắt bố mẹ đối phương lần đầu thì không được đi tay không, tôi đã chấp hành lời khuyên đó đến mức suýt không đóng nổi cốp xe.

Bố mẹ nuôi của Diệp Dao sống ở một nơi tên là thị trấn Thanh Thủy, lái xe từ thành phố mất khoảng hai tiếng rưỡi.

Tôi đón Diệp Dao ở cổng nhà chính. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo hoodie màu xanh dương nhạt, tay áo vẫn dài cộp che đi nửa mu bàn tay, kết hợp với quần ống rộng màu kem. Tóc cậu bồng bềnh mang theo mùi dầu gội, có vẻ như mới gội đầu xong.

Lúc cậu ngồi vào ghế phụ, mang theo một luồng hương thơm rất nhạt.

Tôi nói: “Đổi dầu gội đầu à?”

Động tác thắt dây an toàn của cậu khựng lại một nhịp, vành tai bắt đầu đỏ lên: “Sao anh biết.”

“Lần trước em dùng mùi bạc hà, lần này là mùi hoa dành dành.”

Cậu mím môi không nói gì nữa, nhưng đôi tai đã bán đứng cậu.

Tôi khởi động xe, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Đi được khoảng nửa tiếng thì Diệp Dao bắt đầu thay đổi.

Đầu tiên là ngón tay cậu không bấu chặt vào dây an toàn nữa, hai bàn tay thả lỏng đặt trên đùi. Rồi đến tư thế ngồi, từ lưng thẳng đơ chuyển sang ngả nhẹ ra ghế. Tiếp đó cậu chủ động vươn tay bật đài radio trên xe, chuyển đến kênh mà lần trước cậu bảo.

Rồi cậu cười, khóe môi nhếch lên, đôi mắt cong cong, lộ ra một chút răng cửa.

Bởi vì tôi hỏi mẹ cậu nấu ăn ngon không.

Cậu đáp: “Sườn xào chua ngọt mẹ em nấu ngon đến mức anh sẽ liếm sạch cả đĩa luôn.”

Mẹ em.

Hai chữ này phát ra từ miệng cậu mang theo một sự ấm áp tự nhiên, hoàn toàn khác hẳn với lúc cậu gọi “Ông nội” ở nhà họ Diệp.

Ở nhà họ Diệp cậu gọi “Ông nội” bằng giọng kính trọng, dè dặt cẩn thận. Còn lúc cậu nói “mẹ em”, giọng cậu cao vút, tự nhiên, là chất giọng của một người biết rõ bản thân đang được yêu thương.

Tôi nói: “Thế để hôm nay anh mang về thêm vài cái đĩa.”

Cậu bật cười thành tiếng.

Âm thanh không lớn, nhè nhẹ, giống như tiếng củi nổ lách tách li ti trong lò sưởi mùa đông, không ồn ã nhưng lại ấm áp tột cùng.

Trái tim tôi bị nụ cười ấy bóp chặt lấy, rồi buông ra, rồi lại siết lấy một lần nữa.

Lúc xe tiến vào thị trấn Thanh Thủy, hai bên đường bắt đầu xuất hiện những cánh đồng ruộng rộng thênh thang, lúa đã gặt xong, để lại từng ụ rơm rạ vàng óng chất đống trên bờ ruộng. Bầu trời xanh thăm thẳm, những đám mây trắng muốt mập mạp bồng bềnh phía chân trời.

Diệp Dao hạ kính xe xuống, gác tay lên bệ cửa sổ, tì cằm lên tay, nheo mắt tận hưởng gió lùa.

Khóe mắt tôi cứ liếc về bên phải.

Tóc cậu bị gió thổi bay lòa xòa, dây áo hoodie đập lách tách vào thành cửa kính.

“Diệp Dao.”

Cậu quay đầu nhìn tôi, trong đáy mắt đong đầy sắc thu ngoài cửa sổ.

“Mình kết hôn nhé.”

Bốn chữ đó cứ thế buột miệng thốt ra. Không chuẩn bị trước, không rào đón, không phải là kịch bản thâm tình tôi từng tập duyệt trước gương.

Chỉ là nhìn mái tóc cậu rối bời trong gió, và thế là tôi thốt ra.

Cậu nhìn tôi, gió từ cửa sổ ùa vào thổi tung mái tóc cậu rối thêm.

Rồi cậu đáp: “Vâng.”

Chỉ một chữ.

Sạch sẽ như hai chữ “ngủ ngon” mà cậu gửi cho tôi mỗi đêm.

Nhưng lần này sau chữ “vâng” không có icon con mèo cam nào cả.

Bởi vì chính bản thân cậu đang ở ngay bên cạnh tôi.

Tôi tấp xe vào lề đường.

Không phải đến nơi rồi, mà tôi sợ nếu không dừng lại, tôi sẽ lái xe lao thẳng xuống ruộng mất.

Tôi xoay người đối mặt với cậu, một tay chống lên lưng ghế, tay kia vuốt lại mái tóc bị gió thổi lòa xòa trước trán cậu.

“Em nói lại lần nữa xem.”

Yết hầu của cậu lăn lộn, tai đỏ đến mức trong suốt, nhưng đôi mắt không hề né tránh, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Vâng.”

Tôi nhích tới hôn nhẹ lên trán cậu.

Chỉ một cái chạm môi chưa đầy một giây rồi rời ra.

Diệp Dao như bị nhấn nút tạm dừng, giữ nguyên tư thế sau khi bị tôi hôn, mắt mở to tròn xoe, lông mi không hề chớp.

Tiếp đó, cổ và mặt cậu đồng loạt bốc cháy, màu đỏ như sóng trào lan từ cổ áo lên cổ, cằm, má, rồi lan đến tận chóp tai.

Cậu quay đầu vùi mặt vào trong cổ áo hoodie, chỉ để lại cho tôi một cái ót và đôi tai đỏ rực như rỉ máu.

Tôi nổ máy chạy tiếp, ngón tay trên vô lăng vẫn còn hơi run rẩy, nhưng tâm trạng đang phơi phới như bầu trời xanh thẳm trên kia.

“Đi thôi, đi gặp mẹ chúng ta nào.”

Giọng cậu phát ra từ cổ áo, nghe rầu rĩ: “Đúng rồi, là mẹ của chúng ta.”

Tôi suýt chút nữa lại tấp xe vào lề.

9.

Nhà bố mẹ nuôi của Diệp Dao là một ngôi nhà nhỏ hai tầng có khoảng sân trước.

Xe còn chưa đỗ hẳn, cổng viện đã mở tung.