Một lát sau, ngón tay cậu khẽ nhúc nhích trong lòng bàn tay tôi, rồi lật lại, nắm lấy tay tôi.
Tim tôi lại bắt đầu đập thình thịch đập đầu vào tường. Lần này không phải một con nai, mà là cả một bầy nai.
Tôi nhìn thẳng về phía trước giả vờ tập trung lái xe, vành tai nóng ran.
Năm đó nhà họ Diệp lạc mất con, không liều mạng đi tìm mà quay sang viện mồ côi nhận nuôi một đứa con gái, riêng hành động này đã khiến tôi điên tiết rồi. Bây giờ tìm được Diệp Dao về, lại vứt một cái thứ chướng mắt như vậy ở nhà.
Tôi không nhịn được nữa.
“Diệp Dao.”
“Dạ?”
“Bà chị hờ đó của em, sau này hạn chế tiếp xúc được chừng nào hay chừng ấy.”
Cậu ngoan ngoãn im lặng một chút, rồi nói một chữ: “Vâng.”
Chỉ đơn giản một chữ như vậy, cậu tin tôi.
Tôi phấn khích đến mức suýt thì đạp chân ga quá tốc độ.
6.
Lúc đưa Diệp Dao về nhà chính nhà họ Diệp thì trời đã tối hẳn.
Tôi đỗ xe trước cửa, không vội tắt máy, đài trong xe vẫn đang phát bài hát lúc ăn tối Diệp Dao khen hay.
Cậu ôm bó hồng trắng ngồi ở ghế phụ, những cánh hoa khẽ rung rinh theo làn gió luồn qua khe cửa kính.
Trên đường đi cậu không nói gì nhiều, nhưng mỗi lần tôi quay sang nhìn, cậu đều đang nhìn tôi. Bị tôi phát hiện thì cậu lập tức dời mắt, rũ mi xuống, cách vài giây lại len lén nhìn trộm.
Tôi nói: “Hôm nay đi chơi có vui không?”
Cậu gật đầu.
Tôi lại hỏi: “Vậy lần sau lại đi tiếp nhé?”
Cậu lại gật đầu, gật xong chắc cảm thấy mình đồng ý nhanh quá nên lại ngượng ngùng.
Tôi vươn tay tháo dây an toàn giúp cậu, khớp ngón tay sượt qua vị trí xương quai xanh của cậu. Cậu khẽ co rụt lại, làn da dưới cổ áo sơ mi dưới ánh đèn trần xe ửng lên màu hồng nhạt.
“Vào nhà đi,” tôi nói, “về phòng thì nhắn tin cho anh.”
Cậu ôm hoa đẩy cửa xe, đi được hai bước lại dừng lại, xoay người.
“Cố Diễn.”
Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên tôi.
Bàn tay đang cầm vô lăng của tôi suýt nữa thì bóp nát chiếc vô lăng.
“Sao thế?”
Cậu mấp máy môi, rồi lắc đầu thật nhanh, nói: “Anh đi đường cẩn thận nhé.”
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ đó, nói xong liền xoay lưng bỏ đi, bước chân nhanh hơn bình thường, cứ như sợ tôi đuổi theo vậy. Bó hồng trắng rung lên nhè nhẹ trong lồng ngực cậu theo từng nhịp bước, vạt áo sơ mi bị gió đêm thổi tung lên một góc.
Tôi ngồi trong xe nhìn cậu bước vào cổng chính, mãi đến khi cánh cổng sắt đó đóng lại mới hoàn hồn.
Sau đó tôi gục mặt lên vô lăng, trán tì lên mu bàn tay, rồi cười hắc hắc.
Cười như một thằng ngốc.
Tổng tài của một tập đoàn niêm yết năm nay hai mươi tám tuổi, lại nằm gục lên vô lăng trước cửa nhà người ta cười ngốc nghếch, chuyện này mà để thư ký Trần nhìn thấy, chắc cô ấy phải gọi ngay cấp cứu 120.
Về đến nhà tôi tắm rửa xong rồi nằm ườn trên giường, đèn trần còn chẳng buồn tắt, cứ dán mắt vào màn hình điện thoại lật qua lật lại mấy tấm ảnh chụp hôm nay.
Lúc ăn cơm tôi đã lén chụp một tấm góc nghiêng lúc Diệp Dao cầm đũa, không biết dùng dao dĩa thì ăn món khác cũng được mà! Tôi cũng có thể dạy cậu, đồ ăn đâu phải chỉ có mỗi bít tết.
Ánh đèn bàn hắt lên hàng mi của cậu, nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi thoắt ẩn thoắt hiện trong luồng ánh sáng vàng ấm áp.
Tôi phóng to bức ảnh này ra, rồi lại thu nhỏ, lại phóng to.
Sau đó cài làm hình nền màn hình khóa.
Cài xong lại thấy như thế có vẻ sến súa quá, định đổi đi, ngón tay cứ lơ lửng trên màn hình mãi, cuối cùng vẫn quyết định không đổi.
Tôi lật người nằm sấp trên giường, vùi mặt vào gối, buồn bực thốt lên một câu: “Cố Diễn, mày tiêu rồi.”
Tất nhiên là cái gối không thể trả lời tôi.
Điện thoại rung lên một cái, tôi lấy tốc độ nhanh nhất đời mình vồ lấy xem.
Là tin nhắn của Diệp Dao.
Chỉ có hai chữ: “Em đến phòng rồi.”
Nhìn hai chữ này, con nai già trong tim tôi lại bắt đầu tung tăng. Có hai chữ thôi mà Cố Diễn, mày có thể bớt cái sự thiếu nghị lực đi được không.
Tôi gõ chữ: “Ngủ sớm đi nhé.”
Gửi xong lại thấy khô khan quá, nên bồi thêm một câu: “Ngày mai anh nhắn tin cho em.”
Đối phương im lặng khoảng nửa phút, rồi nhắn lại một chữ: “Vâng.”
Tôi nhìn chằm chằm chữ “Vâng” ấy nửa ngày trời, sau đó mới thoát khỏi giao diện chat.
Ngón tay lướt sang danh bạ, tìm số nhà họ Diệp.
Không phải máy bàn ở nhà chính, mà là số điện thoại riêng của Diệp Kiến Quốc, bố ruột của Diệp Dao.
Người trong giới đều biết tôi có một ưu điểm, đó là nói được làm được.
Những lời Diệp Vi nói lúc chiều ở trước cổng, từng câu từng chữ đều đã được lưu vào bộ nhớ trong đầu tôi. Còn cả nụ cười lúc nói chuyện của cô ta, sự cao ngạo trịch thượng giấu bên dưới cái vẻ thân thiết lúc khoác vai Diệp Dao nữa.
Càng nghĩ tôi càng không ngủ được.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng là có người bắt máy.
Giọng của Diệp Kiến Quốc mang theo sự đục ngầu đặc trưng của người đàn ông trung niên xen lẫn chút bất ngờ: “Anh Cố? Trễ thế này rồi anh gọi có việc gì không?”
“Sếp Diệp.” Tôi tựa lưng vào đầu giường, giọng điệu y hệt như lúc chuẩn bị chửi người trong phòng họp, “Làm phiền ông nghỉ ngơi rồi.”
“Không phiền không phiền, anh Cố cứ nói.”
Tôi cầm ly nước trên tủ đầu giường uống một ngụm, từ tốn nuốt xuống.

