7.

Tôi liên hệ với công ty lắp thang máy.

“Tuần sau đến, lắp hệ thống khóa thang máy giùm tôi.”

“Vâng, cô Tô. Lắp xong thì chỉ có thẻ của cô mới dùng được.”

“Ừ.”

Tôi cúp máy.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, có vẻ muốn nói mà ngập ngừng.

“Đào Đào, con làm vậy có phải hơi nóng không?”

“Mẹ, con không nóng.”

“Sau này hàng xóm họ lên lầu thế nào?”

“Họ trước giờ vẫn leo mà.”

“Nhưng con làm vậy… mọi người sẽ dị nghị đấy.”

“Họ vốn dĩ đã dị nghị rồi.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ biết chị Vương nói gì sau lưng con không?”

“…Nói gì?”

‘“Nhà giàu mới nổi.” “Làm màu tốt bụng.” “Sớm muộn gì cũng phải xử lý nó.”’

Mẹ tôi sững người.

“Cô ta… nói vậy thật sao?”

“Con nghe tận tai.”

Sắc mặt mẹ tôi thay đổi hẳn.

“Sao con không nói sớm?”

“Nói rồi thì sao hả mẹ?”

Tôi đứng dậy.

“Mẹ à, suốt ba năm con nhịn chị ta, nhường chị ta, giúp chị ta chuyển đồ, cho mượn dụng cụ. Còn chị ta? Tố cáo con. Tố hết BQL, đến đô thị, phòng cháy, phường, tổ dân phố.”

“Con mệt rồi.”

“Không muốn nhịn nữa.”

Mẹ tôi nhìn tôi rất lâu, không nói gì.

Cuối cùng bà thở dài.

“Được rồi, tùy con quyết.”

“Vâng.”

“Vậy… mình còn ở đây nữa không con?”

Tôi suy nghĩ một lát.

“Không ở nữa.”

“Hả?”

“Căn nhà này con bán rồi. Đã liên hệ môi giới xong xuôi.”

Mẹ tôi sững sờ.

“Bán rồi? Thế mình ở đâu?”

“Con đã xem một căn mới ở phía nam thành phố, chung cư có thang máy.”

“Còn chân bố con…”

“Nhà mới có thang máy, do BQL quản lý, không phải của tư nhân.”

Mẹ gật đầu.

Lại thở dài.

“Cũng được, cũng được. Ở đây cũng chẳng yên ổn.”

“Vâng.”

Tôi quay về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đã đến lúc phải rời đi rồi.

8.

Ngày tôi chuyển nhà, ban quản lý tổ chức một cuộc “họp hòa giải”.

Nói là hòa giải, thực ra chỉ là đến khuyên tôi mà thôi.

Lúc tôi đến, phòng họp đã chật kín người.

Quản lý tòa nhà, cô Lưu bên tổ dân phố, cùng hơn chục cư dân khác.

Chị Vương ngồi hàng ghế đầu.

Thấy tôi bước vào, vẻ mặt chị ta có chút phức tạp.

Quản lý ho nhẹ một tiếng.

“Cô Tô, hôm nay mời cô đến là muốn bàn lại chuyện thang máy một chút.”

“Không có gì để bàn cả.”

“Cô Tô, mọi người đều là hàng xóm với nhau…”

Chị Vương bỗng đứng dậy.

“Cô Tô, tôi xin nói vài câu.”

Chị ta quay người đối mặt với mọi người.

“Chuyện khiếu nại trước đó, chắc là có chút hiểu lầm. Tôi không biết thang máy là của riêng cô, tôi tưởng là ban quản lý lắp.”

Chị ta nhìn tôi.

“Chuyện này là lỗi của tôi, tôi xin lỗi. Nhưng thang máy đã lắp rồi, ai cũng dùng. Giờ cô định khóa lại, thật sự bất tiện cho mọi người.”

Có người bắt đầu phụ họa.

“Đúng vậy, dùng ba năm rồi còn gì.”

“Phải đó, tự nhiên khóa thì biết sao giờ?”

Giọng chị Vương càng lớn hơn.

“Cô Tô, cô cũng đừng chấp quá. Mọi người góp ít tiền, chia tiền điện, sau này cùng dùng, được không?”

Chị ta nhìn tôi, cười.

Nụ cười ấy khiến tôi nhớ lại câu nói của chị ta.

“Loại người như cô ta, chỉ giả vờ hào phóng.”

Tôi không nói gì.

Cô Lưu đứng lên, nắm lấy tay tôi.

“Tiểu Tô à, cháu xem, mọi người đều là hàng xóm lâu năm. Chị Vương cũng xin lỗi rồi, cháu đừng để bụng nữa.”

Cô ấy hạ giọng.

“Cháu mà khóa thang máy thế này, không hay đâu. Ai cũng sẽ nói cháu hẹp hòi đấy.”

Tôi nhìn cô.

Cô lại nói tiếp: “Sống trong khu tập thể, ngày nào cũng chạm mặt. Cháu mà khóa thang máy, sau này sống với nhau thế nào?”

Tôi rút tay về.

Đưa mắt nhìn quanh.

Ai nấy đều đang nhìn tôi.

Có người nhíu mày.

Có người thì thầm to nhỏ.

“Chỉ có vậy mà cũng làm lớn chuyện.”

“Trẻ con bây giờ, lòng dạ nhỏ thật.”

“Người ta xin lỗi rồi mà còn không chịu.”

Tôi nghe thấy hết.

Từng câu một.