Bạn càng tử tế, họ càng nghĩ bạn dễ bắt nạt.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Cầm điện thoại, gọi cho ban quản lý.

“Chào anh, tôi là Tô Đào ở tầng sáu. Ngày mai tôi sẽ dọn tủ đi, làm phiền anh cử người đến, tôi có chuyện muốn nói.”

5.

Sáng hôm sau, ban quản lý tới.

Tôi mở tủ, từng món một chuyển vào nhà.

Đồ nghề, thùng giấy, mấy thứ linh tinh.

Không nhiều, hai chuyến là xong.

Quản lý đứng bên cạnh theo dõi.

“Cảm ơn cô Tô, đã phiền cô rồi.”

“Không sao.”

Tôi cũng dọn luôn cái tủ đi.

Hành lang giờ trống trơn.

Sạch sẽ, không còn gì cả.

Chỉ còn lại chiếc thang máy ấy.

Quản lý đang định rời đi, tôi gọi lại.

“Chờ chút.”

Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ.

“Đây là giấy chứng nhận sở hữu thang máy. Tôi muốn chính thức thông báo: chiếc thang máy này là tài sản cá nhân của tôi, không thuộc về khu vực công cộng.”

Quản lý sững người.

“Cô Tô, ý cô là…”

“Ba năm trước, tôi tự bỏ tiền lắp thang máy này, hết hai mươi ba vạn. Tất cả thủ tục đều hợp lệ, quyền sở hữu thuộc về tôi.”

Tôi đưa hồ sơ cho anh ta.

“Ba năm qua, tôi cho mọi người dùng miễn phí. Nhưng giờ, tôi muốn thu lại quyền đó.”

Quản lý nhìn tập giấy tờ, sắc mặt thay đổi.

“Cô Tô, chuyện này… đây là cả sáu tầng mà…”

“Tôi biết.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Thang máy này là của tôi. Tôi có quyền quyết định ai được dùng, ai không.”

“Nhưng… mọi người quen dùng rồi mà…”

“Quen không có nghĩa là có quyền.”

Tôi nói.

“Ba năm, không một lời cảm ơn. Hỏng thì tôi sửa, tiền điện tôi trả, phí bảo trì tôi lo.”

“Giờ có người thấy tôi chướng mắt, tố tôi để đồ bừa bãi.”

“Được thôi, tôi dọn sạch.”

“Nhưng chiếc thang máy này, từ giờ sẽ không còn mở cho mọi người nữa.”

Quản lý há miệng.

“Cô Tô, chuyện này… có thể thương lượng không…”

“Không có gì để thương lượng cả.”

Tôi nói xong, quay người bước vào nhà.

Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.

6.

Chuyện lan ra vào buổi chiều hôm đó.

Tôi nghe thấy có tiếng xì xào ngoài hành lang.

“Cô Tô định khóa thang máy hả?”

“Thật không đó?”

“BQL nói vậy đấy, thang máy là của cô ấy, cô ấy muốn khóa là khóa.”

“Thế sau này tụi mình lên lầu kiểu gì?”

“Leo thôi, còn sao nữa.”

Có người gõ cửa.

Tôi mở ra, là bác Trương tầng bốn.

“Cô Tô, nghe nói cô muốn khóa thang máy à?”

“Đúng vậy.”

“Cái này… có thể linh động chút không? Ông nhà bác chân yếu…”

“Bác Trương, trước kia hai bác đi thế nào?”

Bác sững người: “Leo thang bộ chứ sao.”

“Vậy sau này cũng leo.”

Tôi đáp.

“Thang máy đó tôi lắp, ba năm qua chưa thu một đồng. Giờ có người chướng mắt tôi, đi tố cáo. Được, tôi dọn tủ. Còn thang máy thì khỏi dùng nữa.”

Sắc mặt bác Trương thay đổi.

“Ai tố cáo thế?”

“Bác hỏi BQL đi.”

Tôi đóng cửa.

Lại có người gõ.

Là chú Lưu tầng ba.

“Cô Tô, chuyện này có hiểu lầm gì không?”

“Không có hiểu lầm gì hết.”

“Cái tủ đó nhỏ xíu mà, ai mà căng dữ vậy?”

“Đi hỏi người tố cáo ấy.”

Tôi lại đóng cửa.

Cả buổi chiều, cửa nhà tôi không lúc nào yên.

Tôi không tiếp ai cả.

Trời tối, chị Vương đến.

Tôi nhìn qua mắt mèo.

Chị ta đứng trước cửa, vẻ mặt hơi lúng túng.

Tiếng gõ vang lên.

“Cô Tô? Cô Tô có ở nhà không?”

Tôi không mở cửa.

“Cô Tô, tôi là chị Vương, có chuyện muốn nói với cô.”

Tôi đứng yên sau cửa.

“Cô Tô, tôi biết cô ở nhà. Mở cửa đi, mình nói chuyện chút.”

Tôi vẫn im lặng.

Một lát sau, tiếng gõ ngừng lại.

Tôi nghe thấy chị ta lẩm bẩm:

“Đúng là… gõ cửa cũng không mở.”

Tiếng bước chân xa dần.

Thang máy mở ra.

Lại đóng lại.

Tiếng thang máy chạy.

Đó là lần cuối cùng chị ta được đi thang máy này.

Mà chị ta vẫn chưa hay biết.