Tôi nói: “Em có biết em đẹp lắm không?”
Vành tai cậu đỏ đến mức sắp rỉ máu đến nơi, môi nhấp nháy nhưng không phát ra tiếng.
Tôi đứng thẳng dậy, đi lại trong phòng khách hai bước, sau đó quay lại nhìn cậu, “Năm nay anh hai mươi tám tuổi, tổng tài bá đạo hàng nghìn tỷ danh xứng với thực. Từ đó đến nay chưa từng yêu ai, thể xác và tinh thần đều trong sạch, anh cực kỳ khỏe mạnh, sức lực dồi dào lắm~”
Cậu ngơ ngác nhìn tôi, chắc hẳn chưa từng gặp tên lưu manh nào thế này bao giờ!
Tôi nói: “Em tin không?”
Cách một lúc lâu, cậu mới khẽ gật đầu.
Chỉ một cái gật đầu đó thôi đã khiến tim tôi mềm xèo rồi.
Lúc cụ ông bưng đĩa trái cây ra, tôi đã ngồi về chỗ cũ vắt chéo chân, Diệp Dao vẫn ngồi yên lặng ở phía đối diện, chỉ là vết ửng đỏ trên vành tai vẫn chưa hoàn toàn rút đi.
Ông cụ nhìn cậu rồi lại nhìn tôi, cười híp mắt nói: “Thế nào?”
Tôi đón lấy một miếng táo cắn một miếng, nói giọng ậm ờ: “Tháng sau làm đám cưới ạ, ngày tháng bố cháu định xong xuôi rồi.”
Đĩa trái cây trên tay ông cụ suýt nữa thì rớt.
Diệp Dao cúi đầu xuống, tôi thấy khóe môi cậu khẽ cong lên một cái.
Chỉ vì một nét cong cớn nhỏ xíu đó, mà tôi đã nghĩ xong luôn cả tư thế ngủ chung chăn với cậu tối nay rồi.
Trên đường lái xe về tôi gọi điện cho bố, chuông reng một tiếng là ông nghe ngay.
Tôi nói: “Bố.”
Bố tôi hỏi: “Gặp rồi à?”
Tôi nói: “Gặp rồi.”
Bố tôi hỏi: “Thế nào?”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó tôi nói: “Bố, con là chó.”
Bố tôi: ヽ(#`Д´)ノ
Mẹ tôi: (〟-_・)ン?
4.
Sáng sớm hôm sau tôi gọi ngay thư ký vào phòng làm việc.
Thư ký Trần đi theo tôi ba năm nay, thuộc nằm lòng tính cách của tôi, vừa bước vào cửa là lùi lại nửa bước đứng ở khoảng cách an toàn, sau đó mới hỏi: “Sếp Cố tìm tôi ạ?”
Tôi xoay ghế lại đối diện cô ấy, ngón tay gõ gõ hai cái lên mặt bàn.
“Thư ký Trần.”
“Có mặt.”
“Cô từng hẹn hò bao giờ chưa?”
Thư ký Trần rõ ràng bị câu hỏi này làm cho nghẹn họng. Cô ấy đẩy gọng kính, cẩn thận nhìn tôi một cái, chắc đang phán đoán xem hôm nay sếp có bị ma nhập không.
“Sếp Cố, con tôi học mẫu giáo rồi ạ.”
“Tốt.” Tôi ngả lưng ra ghế, “Vậy cô nói xem, hẹn hò thì nên làm gì?”
Thư ký Trần chớp chớp mắt, lại đẩy kính, môi nhấp nháy mãi không ra tiếng. Phải một lúc sau cô ấy mới tìm lại được khả năng ngôn ngữ: “Sếp Cố, cuộc hẹn hò mà sếp nói là… sếp chuẩn bị đi hẹn hò ạ?”
“Chứ sao nữa? Tôi hỏi chơi à?”
Cô ấy lập tức móc điện thoại trong túi ra, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình, rồi ngẩng đầu lên, giọng điệu trở nên cực kỳ chuyên nghiệp.
“Sếp Cố, dựa theo đề xuất của Big Data, cuộc hẹn hò đầu tiên khuyên sếp nên chọn một nhà hàng có không gian yên tĩnh, không nên quá cao cấp tránh gây áp lực cho đối phương, sau bữa ăn có thể đi dạo hoặc xem một bộ phim, thể loại phim khuyên chọn là hài kịch nhẹ nhàng, thời lượng kiểm soát trong vòng hai tiếng.”
Tôi nghe mà mắt chữ O miệng chữ A.
“Đợi chút.” Tôi rút điện thoại ra, “Nói chậm thôi, để tôi ghi lại.”
Thư ký Trần suýt thì không giữ nổi biểu cảm trên mặt.
Chắc nằm mơ cô ấy cũng không ngờ có ngày ông sếp bạo chúa của mình lại đi hẹn hò.
Tôi ghi xong, ngẩng lên nhìn cô ấy: “Còn gì nữa không?”
“Lần hẹn hò đầu tiên không nên tặng quà quá đắt tiền, có thể mang theo một bó hoa. Lúc trò chuyện thì nên hỏi nhiều về cảm nhận của đối phương, bớt nói chuyện công việc.” Cô ấy ngập ngừng một lát, cẩn thận nói thêm, “Sếp Cố, nhất là sếp… tính khí nên kiềm chế một chút ạ.”
“Tính tôi thì sao hả?”
Thư ký Trần lập tức im bặt.
Tôi tắt ứng dụng ghi chú, đứng dậy chỉnh lại cổ áo vest. Hôm nay tôi cố tình mặc bộ vest màu xanh biển đậm có họa tiết chìm, bên trong là áo sơ mi xám nhạt, không thắt cà vạt, cổ áo bung một nút, cúc tay áo là cặp cúc bằng đá obsidian mẹ tôi tặng vào dịp sinh nhật năm ngoái.
Trước khi ra khỏi nhà tôi đã đứng trước gương tròn mười phút, thay tới thay lui ba bộ quần áo, đến mức dì giúp việc nhà tôi không nhìn nổi nữa phải thốt lên một câu “Cậu chủ mặc gì cũng đẹp”.
Tôi tin lời dì ấy.
“Lịch trình chiều nay dời lại hết đi.” Tôi đi vòng qua bàn làm việc hướng ra ngoài, lúc đi ngang qua thư ký Trần thì vỗ vai cô ấy, “Tăng lương.”
“Cảm ơn sếp Cố. Sếp Cố, tôi đã liên hệ tiệm hoa cho sếp rồi, tài xế đang đợi ở…”
“Không cần, tôi tự lái.”
Lúc tôi lái chiếc Porsche màu xám bạc ra khỏi hầm để xe của công ty, tôi tiện tay đặt một lọ nước hoa lên bảng điều khiển. Bình thường trên xe tôi chẳng bao giờ chưng mấy thứ lằng nhằng này, nhưng hôm nay thì khác.
Hoa thì đến tiệm lấy trực tiếp, thư ký Trần đặt một bó hoa hồng trắng điểm xuyết chút hoa baby xanh nhạt, gói rất trang nhã, không quá phô trương.
Tôi đặt bó hoa lên ghế phụ, nhìn một lát, rồi lại cầm cất ra ghế sau. Đặt ở ghế phụ trông có vẻ cố tình quá, cứ như tôi đang vã lắm vậy.
Dù sự thật là tôi đang vã lắm rồi.
Lúc đến nhà chính nhà họ Diệp là bốn giờ chiều, mặt trời mùa thu đã bắt đầu ngả về tây.

