Tôi là một tổng tài bá đạo hay cọc cằn, nhưng cũng không thể trách tôi cọc cằn được, đi làm thì có ai mà không cọc cơ chứ!

Gần đây, ông bố ruột nghỉ hưu sớm của tôi hình như bị lừa đá trúng đầu hay sao ấy, đột nhiên đính ước cho tôi một mối hôn sự, bắt tôi lấy vị thiếu gia nhỏ họ Diệp mới được tìm về.

Bắt tôi lấy một chú chó con nhà quê, lại còn là đàn ông nữa chứ!!!

Cưới xin cái nỗi gì, cưới cậu ta thì tôi làm chó.

Thế mà lúc nhìn thấy dung nhan vợ tương lai, mặt tôi đỏ bừng: Cưới~ Cưới vợ chứ cưới ai!

Chó con nhà quê gì chứ, tôi mới là chó, gâu gâu gâu~

“Vợ ơi chúng ta động phòng ngay thôi, anh lưng hùm vai gấu chân bọ ngựa, khỏe lắm luôn!”

“Vợ ơi chúng ta kết hôn lúc nào ấy nhỉ?”

“Vợ ơi em thơm quá, vợ ơi sao em không nói gì?”

1.

Tôi tên Cố Diễn, người cầm lái đương nhiệm của tập đoàn họ Cố, năm nay hai mươi tám tuổi, độc thân, tính tình cực kỳ tệ.

Không phải tự tôi muốn tính tình tệ đâu, bạn cứ thử cảm giác mỗi sáng 6 giờ rưỡi bị điện thoại của thư ký gọi dậy, sáng họp ba cái, chiều gặp năm khách hàng, tối đi tiếp khách đến 11 giờ đêm, ròng rã ba năm trời không được nghỉ phép ngày nào xem, tính bạn có tốt nổi không? Bạn mà tốt được thì tôi mang họ của bạn luôn.

Hôm nay tôi đặc biệt cọc cằn.

Bởi vì ông già sáu mươi tuổi đã nghỉ hưu, dẫn mẹ tôi ra Hải Nam phơi nắng câu cá ròng rã ba năm trời, đột nhiên gọi điện thoại bảo đã định cho tôi một mối hôn sự.

Lúc đó tôi đang đứng mắng người trong phòng họp, giám đốc bộ phận marketing làm cái báo cáo quý nát bét không ngửi nổi, tôi đang mắng hăng thì điện thoại rung. Tôi chẳng buồn nhìn người gọi đã bắt máy, giọng điệu hằn học đến mức có thể xuyên qua sóng điện thoại hun ngất người bên kia.

Kết quả đầu dây bên kia là bố tôi.

Ông bảo: “Con trai, bố định cho con một mối hôn sự rồi, vị thiếu gia nhỏ nhà họ Diệp mới được tìm về ấy, tháng sau làm đám cưới.”

Tôi đáp: “Bố ra Hải Nam bị say nắng rồi à?”

Ông lại bảo: “Là con trai, nhỏ hơn con ba tuổi, trông xinh xẻo lắm.”

Tôi dời điện thoại ra khỏi tai nhìn màn hình, xác nhận đúng là số của bố mình mới áp vào nghe tiếp: “Bố, bố bị lừa đá trúng đầu rồi à?”

Bố tôi cúp máy.

Sau đó ông gửi qua WeChat cho tôi một đống ảnh và tài liệu về tiểu thiếu gia nhà họ Diệp, kèm theo một câu tin nhắn: Ông đây cơ thể vẫn khỏe chán, mày mau lăn về đây xem mắt người ta đi. Với lại bớt làm việc bán mạng lại, lỡ mày mệt chết thì sao.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, cảm thấy huyết áp đang tăng vọt. Có lẽ sau này cũng phải nghỉ ngơi thật, không thì lại ngoẻo khi tuổi đời còn quá trẻ mất.

Nhà họ Diệp tôi có biết, phất lên nhờ kinh doanh khách sạn, mấy năm nay mở rộng quy mô dữ lắm, cũng có qua lại làm ăn với tập đoàn nhà họ Cố chúng tôi.

Nhà họ từng để lạc mất một đứa con, tính ra cũng gần hai mươi năm rồi, hai tháng trước mới tìm lại được, chuyện này đồn ầm lên trong giới. Hồi đó tôi cũng có nghe loáng thoáng nhưng chẳng để bụng, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

Bây giờ thì liên quan rồi đấy.

Bố tôi bắt tôi lấy một người đàn ông.

Lại còn là một người đàn ông mới được tìm về từ dưới quê.

Trong đầu tôi tự động vẽ ra một hình ảnh: làn da đen nhẻm vì dãi nắng, mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô nhăn nhúm, nói chuyện mang khẩu âm của cái làng nào đó không biết tên, lúc cười thì lộ ra hàm răng xỉn màu lộn xộn.

Không phải chứ, Cố Diễn tôi là ai? Tôi là người cầm lái của tập đoàn Cố thị, ba mươi hai chi nhánh trải dài khắp cả nước, tài sản đếm gãy tay không hết, nhan sắc thì khỏi phải tự khen, từ nhỏ đến lớn người theo đuổi tôi xếp hàng quấn quanh Bắc Kinh chắc cũng được tám vòng.

Tôi mà mặc bộ vest, vuốt lại mái tóc rồi đứng đó, thì chính là cỗ máy tỏa hormone quyến rũ chết người.

Dù tính tình có hơi cục súc thật.

Nhưng mắc mớ gì tôi phải cưới một con chó nhỏ nhà quê chứ?

Lại còn là đàn ông! Cưới cậu ta thì tôi làm chó luôn.

2.

Càng nghĩ tôi càng cáu, đập mạnh điện thoại xuống bàn, giám đốc marketing sợ đến mức lùi lại nửa bước. Tôi lườm anh ta một cái: “Cút ra ngoài làm lại.”

Anh ta vắt chân lên cổ mà chạy.

Tôi nới lỏng cà vạt, tháo nút trên cùng của áo sơ mi, ngả lưng ra ghế. Trong văn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng điều hòa trung tâm chạy rì rì. Tôi cúi đầu nhìn lại điện thoại, những bức ảnh bố gửi vẫn đang sáng trên màn hình.

Nói thật là ban đầu tôi chẳng định xem kỹ đâu.

Nhưng cái tay lại ngứa ngáy.

Tôi lướt mở ảnh ra.

Người trong ảnh đang đứng dưới gốc hòe già, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi xuống người cậu vỡ vụn thành từng đốm sáng nhỏ.

Cậu mặc chiếc áo thun trắng rất cũ, cổ áo giặt đến mức hơi dão ra, để lộ xương quai xanh gầy gò quá đáng. Tóc hơi che khuất lông mày, cả người đứng dưới bóng cây trắng đến mức gần như trong suốt.

Tôi phóng to ảnh để nhìn rõ mặt cậu.

Sau đó tôi đặt điện thoại xuống.

Ba giây sau tôi lại cầm lên xem lại.

Con nai già trong tim tôi đột nhiên lên cơn co giật, tông mạnh một cú vào xương sườn.

Không đúng, tông mấy cú liền luôn.

Thế này mà bảo là chó nhỏ nhà quê á? Làn da trắng trẻo như quả trứng bóc vỏ, cằm thon thon, sống mũi cao vừa vặn, khóe mắt hơi xếch lên, rõ ràng chẳng có biểu cảm gì nhưng đôi mắt cứ như chứa cả một hồ nước mùa thu, cách màn hình mà cũng làm người ta mềm nhũn lòng.

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh chắc cũng được hai phút.

Sau đó tôi khóa màn hình.

Rồi lại mở khóa.

Cố Diễn tôi sống hai mươi tám năm trên đời, người đẹp nào mà chưa từng gặp, không đến mức này đâu. Thật sự không đến mức này. Công nghệ chỉnh ảnh thời nay ảo diệu lắm, nhỡ đâu là photoshop thì sao?

Tôi đứng dậy đi lại hai vòng trong phòng làm việc, lại nới lỏng cà vạt thêm chút nữa, cầm ly Americano đá trên bàn tu một ngụm. Thứ chất lỏng lạnh buốt và đắng ngắt trôi tuột xuống cổ họng, hoàn toàn không đè được cỗ cảm xúc rạo rực khó tả trong lòng tôi xuống.

Tôi cầm lại điện thoại, phóng to bức ảnh đến khi chỉ còn lại khuôn mặt đó.

Khó tả thật. Vẫn là khuôn mặt ấy, rõ ràng không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng cứ khiến người ta muốn ngắm thêm vài lần. Giữa đôi mày và ánh mắt mang một vẻ sạch sẽ, thuần khiết hoàn toàn khác biệt với những người trong giới thượng lưu, dường như cậu không hề biết có ống kính đang hướng về mình nên chẳng chút gượng gạo, cứ yên bình mà đứng đó.

Tôi xem lại thông tin.

Diệp Dao, 25 tuổi, đi lạc năm 3 tuổi, được một gia đình nông dân tỉnh bên nhận nuôi, hai tháng trước đã xác nhận thân phận qua xét nghiệm ADN và được đón về nhà họ Diệp.

Diệp Dao.

Tôi lẩm nhẩm cái tên này một lần, đầu lưỡi cong lên chạm nhẹ vào vòm họng.

Thôi được rồi. Gặp thì gặp, dù sao cũng đâu phải gặp xong là bắt buộc phải cưới. Bố tôi bị lừa đá trúng đầu chứ tôi có bị đâu, cùng lắm thì gặp một lần rồi lấy cớ không ưng, chuyện này coi như bỏ qua.

3.

Tối hôm đó tôi lái xe đến thẳng nhà chính nhà họ Diệp.

Cụ ông nhà họ Diệp có quen biết mấy năm với ông bố bị lừa đá của tôi, nghe nói tôi chịu đến xem mắt thì mừng rỡ tự mình ra tận cửa đón tôi.

Nhà chính của nhà họ Diệp mang phong cách biệt thự cổ thời dân quốc, trong sân trồng rất nhiều hoa. Cả cái nhà họ Diệp này chỉ có cụ Diệp là ra dáng con người, những người khác trông cứ giả tạo thế nào ấy.

Cụ Diệp kéo tôi vào phòng khách, miệng cứ lải nhải bảo Dao Dao mới về chưa bao lâu, còn chưa quen cuộc sống bên này nên cháu thông cảm nhé.

Tôi bảo cụ cứ khách sáo.

Sau đó tôi nhìn thấy Diệp Dao.

Cậu đang ngồi ở góc phòng trên chiếc sô pha đơn, hai đầu gối khép lại, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đùi.

Cậu mặc một chiếc sơ mi màu xám nhạt, tay áo dài ra một đoạn che mất nửa mu bàn tay, cổ áo được bẻ ngay ngắn, tóc cắt ngắn hơn trong ảnh một chút, lộ ra toàn bộ vầng trán. Nhìn bên ngoài, cậu còn gầy hơn trong ảnh một vòng.

Nghe tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc ánh mắt tôi và cậu chạm nhau, tim tôi hẫng đi một nhịp.

Omo~ Trúng mánh rồi, không phải dùng app chỉnh ảnh đâu, bên ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nữa. Tôi đúng là chó mà!!!

Mắt cậu mang màu hổ phách rất nhạt, dưới ánh đèn trông giống như hai viên mật ong ấm áp. Lúc nhìn thấy tôi, cậu rõ ràng đã căng thẳng, ngón tay bấu chặt vào lớp vải quần, yết hầu khẽ lăn lộn, sau đó cậu đứng dậy, gật đầu chào tôi một cái.

Chỉ gật đầu thôi, không nói gì.

Tính khí nóng nảy của tôi đột nhiên bay biến sạch.

Không, đợi đã. Trước khi bước qua cánh cửa này tôi còn đang tính cách từ chối chuyện hôn sự này cơ mà, sao bây giờ miệng tôi và não tôi như mất kết nối rồi vậy. Não tôi vẫn đang bảo Cố Diễn mày bình tĩnh lại, nhưng cái miệng đã tự động lên tiếng rồi.

Tôi nói: “Chào em.”

Âm thanh rõ ràng là do tôi phát ra, nhưng cái giọng điệu ôn nhu đó đến tôi còn phải giật mình. Thư ký của tôi mà nghe thấy tôi dùng giọng này để nói chuyện, chắc cô ấy khóc thét tại chỗ mất.

Diệp Dao lại gật đầu, môi nhấp nháy, âm thanh rất nhỏ: “Chào anh.”

Hai chữ, nhẹ bẫng như sợ làm ồn đến ai.

Con nai già trong tim tôi chính thức tung tăng nhảy múa, đập đầu vào tường rầm rầm.

Cụ ông nhà họ Diệp đứng bên cạnh cười híp mắt nhìn, bảo là hai đứa trẻ cứ nói chuyện đi nhé, ông xuống bảo nhà bếp gọt trái cây. Nói xong thì chuồn mất, chuồn nhanh đến độ chân cẳng còn nhanh nhẹn hơn cả tôi.

Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Diệp Dao.

Cậu đứng trước sô pha, rõ ràng không biết nên ngồi hay nên đứng, ngón tay vẫn bấu chặt mép quần. Tôi liếc nhìn những ngón tay đang túm lấy lớp vải của cậu, đốt ngón tay thon dài, móng tay cắt tỉa sạch sẽ, đầu ngón tay hơi ửng đỏ.

Tôi nói: “Ngồi đi.”

Cậu ngồi xuống.

Tôi cũng ngồi xuống chiếc sô pha đối diện, ở giữa cách một chiếc bàn trà.

Bầu không khí trở nên im lặng.

Cố Diễn tôi tung hoành thương trường ngần ấy năm, cảnh tượng hoành tráng nào mà chưa từng trải qua, trên bàn đàm phán đối diện với năm lão hồ ly tôi cũng chẳng hề e dè. Thế mà bây giờ ngồi đối diện với một người đàn ông xinh đẹp gầy gò, tôi đột nhiên không biết giấu tay vào đâu.

Tôi hắng giọng.

Diệp Dao nghe tiếng tôi hắng giọng, nâng mắt lên nhìn tôi một cái, rồi lại rũ mắt xuống.

Tim tôi lại hẫng thêm nhịp nữa.

Lần này thì tôi chắc chắn rồi, không phải là hẫng nhịp, mà là nhịp tim này nó hoàn toàn không thèm đập theo đúng chu kỳ bình thường nữa rồi.

Tôi buột miệng: ” Lúc nào em rảnh thì chúng ta đính hôn nhé.”

Diệp Dao ngước mắt lên, trong mắt ngập tràn sự mờ mịt. Cậu hé miệng rồi lại ngậm lại, vành tai đỏ bừng lên có thể thấy rõ bằng mắt thường, từ dái tai lan đến tận rìa tai.

Lúc này tôi mới nhận ra mình vừa lỡ lời.

Nhưng Cố Diễn tôi là ai chứ? Lời đã nói ra như bát nước hắt đi, tuyệt đối không có chuyện rút lại.

Tôi lại nói: “Ý tôi là, lúc nào chúng ta kết hôn ấy nhỉ?”

Tai Diệp Dao càng đỏ hơn, ngay cả vùng da bên cổ cũng ửng lên màu hồng nhạt. Cậu rũ rèm mi xuống, giọng điệu còn nhẹ hơn lúc nãy: “Anh Cố… chúng ta mới gặp nhau lần đầu mà.”

“Đúng thế, thế nên mới phải cưới trước, anh đang nôn nóng muốn lấy vợ lắm rồi.”

Cậu mím môi, không nói nữa.

Con nai trong tim tôi đã đâm đầu đến mức sứt đầu mẻ trán rồi.

Tôi dựa lưng vào sô pha, vắt tay lên thành ghế, cố gắng tỏ ra chín chắn vững vàng một chút. Nhưng tôi phát hiện chân mình đang run, chắc là vì trong lòng đang kích động quá. Tôi vội vàng giữ chặt đầu gối, giả vờ như đang vuốt lại ống quần.

Tôi nói: “Em không thích nói chuyện à?”

Cậu do dự một lúc, gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Nghĩa là sao?”

“Không phải là không thích nói.” Âm thanh của cậu nhẹ đến mức tôi suýt nữa thì không nghe rõ.

Tôi nói: “Không sao, sau khi kết hôn ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau, ngủ chung một cái chăn, từ từ rồi sẽ quen thôi.”

Cậu ngước mắt lên nhìn tôi, lần này không lập tức quay đi nữa.

Đôi mắt quá đỗi trong veo. Trong trẻo đến mức một kẻ thương nhân đầy mùi tiền bạc như tôi ngồi đối diện cậu còn phải cảm thấy tự ti.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, nhìn cậu từ trên cao. Cậu ngẩng mặt lên, yết hầu lại lăn lộn, nhưng không hề né tránh.

Tôi cúi người xuống, một tay chống lên thành sô pha của cậu, ghé sát vào nhìn gương mặt đó. Dưới ánh đèn, làn da cậu hầu như không thấy lỗ chân lông, trên chóp mũi có một nốt ruồi cực kỳ nhỏ, không nhìn kỹ thì không thể phát hiện ra.

Cậu bị hành động tiến sát lại bất ngờ của tôi làm giật mình lùi lại một chút, gáy tựa vào lưng ghế sô pha, lông mày chớp chớp liên tục.