Tôi đứng sau lớp cửa sắt kiên cố, lạnh lùng nhìn bọn họ quỳ rạp trên nền xi măng loang lổ nước mưa, ánh mắt không còn một tia thương hại.
Tôi không mở cửa.
Cũng không gọi họ vào nhà.
Chỉ đến khi tiếng khóc đã khàn đặc, giọng van xin dần yếu đi, tôi mới từ tốn cất lời.
Giọng tôi không lớn, nhưng trong màn mưa dày đặc, từng chữ lại vang lên như sấm:
“Đường là do các con tự chọn.”
“Trước đây mẹ đưa nhà cho các con, là hy vọng các con sống tử tế, sống ngẩng cao đầu, chứ không phải để trở thành lũ vô ơn bạc nghĩa, coi việc mẹ hy sinh là lẽ đương nhiên.”
“Những ngày các con được sống sung túc, là bước lên máu và mồ hôi của mẹ mà có. Thế nhưng, đến lúc mẹ ngã quỵ, các con lại chẳng thèm chìa tay đỡ mẹ dậy.”
Tôi dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói, từng lời rành rọt:
“Bây giờ, tôi đã lấy lại nhà.”
“Nhưng không phải để hưởng thụ, càng không phải để khoe khoang. Tôi chỉ đơn giản muốn đòi lại sự tôn nghiêm vốn dĩ thuộc về một người mẹ, một con người độc lập, sống đàng hoàng và có nhân cách.”
“Còn cuộc sống các anh thê thảm đến đâu, đó là hậu quả do chính các anh gây ra, không liên quan gì đến tôi.”
“Giọt nước mắt của các anh, giờ đây chẳng còn chút giá trị nào trong mắt tôi.”
“Đi đi.”
“Về sau, đừng quay lại nữa. Cánh cửa này… sẽ không bao giờ mở ra cho các anh lần nào nữa.”
Nói xong, tôi không buồn liếc nhìn họ lấy một cái.
Tôi quay sang bảo Trần Nguyệt đóng cửa lại.
Rồi bước đến, kéo kín rèm phòng khách.
Tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài ướt sũng mưa gió, và cả những ánh mắt đang nhìn tôi – bất kể là kinh ngạc, đau đớn hay oán độc.
Giữa tiếng mưa rơi rào rào không dứt, vẫn còn lẫn vào đó tiếng họ gào khóc, van nài, lặp đi lặp lại.
Nhưng rồi, từng chút, từng chút một… cũng dần tan vào hư không.
Tôi biết, lần này, bọn họ thực sự trắng tay rồi.
Còn tôi, cuối cùng… đã có được sự bình yên thật sự cho riêng mình.
11.
Sự ăn năn muộn màng… còn rẻ mạt hơn cỏ dại.
Tôi chẳng buồn để tâm đến bốn đứa con trai nữa.
Tất cả tinh thần và sức lực của tôi, đều dành trọn cho việc lên kế hoạch tương lai mới, chỉ có tôi và con gái.
Tôi nhờ luật sư Lý giúp đăng bán căn hộ cao cấp đang bỏ không của mình, với tốc độ nhanh nhất có thể.
Nhờ vị trí đắc địa, lại được giữ gìn rất tốt, nên căn nhà nhanh chóng bán được với giá vô cùng lý tưởng.
Ngay khi cầm trong tay khoản tiền khổng lồ ấy, việc đầu tiên tôi làm chính là trả hết món nợ mà Trần Nguyệt đã vay bạn bè để lo chi phí phẫu thuật cho tôi – cả gốc lẫn lãi, thậm chí tôi còn đưa dư một phần.
Tiếp theo, tôi thanh toán toàn bộ khoản vay còn lại của căn hộ 90 mét vuông đứng tên Trần Nguyệt.
Làm xong mọi thứ, nhìn dãy số dài vẫn còn trong tài khoản, lòng tôi chưa bao giờ thấy vững vàng và nhẹ nhõm đến vậy.
Cuối tuần, tôi dẫn Trần Nguyệt đến khu trưng bày xe.
Tôi mua tặng con bé chiếc ô tô màu đỏ mà nó từng mê mẩn khi thấy trên tạp chí, nhưng chưa từng nỡ bỏ tiền ra mua.
Khi con bé cầm lấy chìa khóa xe mới tinh, viền mắt lại đỏ hoe.
“Mẹ à, con không cần đâu, đắt lắm.”
Tôi mỉm cười, nhét chìa khóa vào tay nó.
“Ngốc à, đây là thứ con xứng đáng có. Bao nhiêu năm nay con vì mẹ mà hy sinh quá nhiều, mẹ nợ con cả đời này cũng không trả hết.”
Nhưng tôi chưa dừng lại ở đó.
Tôi lại dẫn nó đến một khu căn hộ cao cấp mới khai trương, nằm ngay gần công ty nó đang làm việc.
Tôi ưng ý một căn hộ rộng 180 mét vuông, thoáng đãng hai đầu, còn có cả ban công ngắm cảnh cực lớn.
Tôi quẹt thẻ trả toàn bộ bằng tiền mặt, ngay tại chỗ.
Lúc ký hợp đồng mua nhà, đến mục ghi tên chủ sở hữu, tôi không do dự lấy một giây, viết ngay hai chữ: Trần Nguyệt.
Khi con bé nhận sổ hồng từ tay cô nhân viên bán nhà, thấy tên duy nhất trên đó là của mình, nó không kiềm được nữa, ôm chầm lấy tôi mà bật khóc.
“Mẹ ơi… con không cần đâu… những thứ này lẽ ra phải là của mẹ…”
Tôi vòng tay ôm nó, nhẹ nhàng vỗ lưng như hồi nó còn bé.
Tôi mỉm cười, nói khẽ:
“Nguyệt Nguyệt, mẹ tặng con… không chỉ là căn nhà, cũng chẳng phải là cái xe.”
“Mẹ cho con… là sự vững vàng.”
“Là để từ nay về sau, bất kể đối mặt với ai, bất kể gặp chuyện gì, con đều có thể ngẩng cao đầu, sống một cách đường hoàng, không phải cúi mình nhìn sắc mặt ai.”
“Con muốn làm gì, thì cứ làm. Yêu ai, thì cứ yêu. Đừng lo nghĩ, đừng gánh nặng.”
“Có mẹ đây. Mẹ chính là chỗ dựa vững chắc nhất đời con.”
Xử lý xong mọi việc, tôi còn làm thêm một chuyện.
Tôi trích một phần tiền từ việc bán nhà, lập nên một quỹ từ thiện nhỏ tư nhân.
Tôi đặt tên nó là “Quỹ Nắng Ấm”.
Quỹ này, không vì danh tiếng, không vì lợi nhuận, chỉ vì một mục đích duy nhất:
Cung cấp hỗ trợ pháp lý miễn phí cho những người già neo đơn giống tôi — bị chính con cái ruột thịt tổn thương, cần nhờ pháp luật để đòi lại công bằng.

