9.

Người của công ty chuyển nhà đang khuân đồ xuống dưới.

Tôi đứng trong hành lang, nhìn họ lần lượt bê từng thùng xuống.

Chị Vương từ tầng năm đi xuống.

Thấy tôi, chị ta khựng lại.

Rồi bước tới.

“Cô Tô.”

Tôi nhìn chị ta.

“Tôi…”

Giọng chị ta hơi nghẹn ngào.

“Tôi thật sự không biết thang máy là của cô. Tôi tưởng…”

“Tưởng cái gì?”

“Tôi tưởng là ban quản lý lắp, là của chung…”

“Vậy nên chị thấy mình có quyền tố cáo tôi?”

Chị ta cúi đầu.

“Tôi sai rồi.”

“Ừ.”

“Cô có thể… đừng khóa thang máy được không?”

Chị ta ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.

“Chồng tôi đầu gối yếu, mỗi ngày phải leo năm tầng…”

“Thế lúc trước sao chị không nghĩ đến chuyện đó?”

Tôi cắt lời.

“Khi chị tố cáo tôi, chị có nghĩ đến việc bố tôi chân yếu không? Có nghĩ đến vì sao tôi phải lắp thang máy không?”

Chị ta không nói nữa.

“Chị nói tôi để tủ chắn lối đi. Giờ tôi dọn sạch rồi, người cũng đi rồi. Chị hài lòng chưa?”

“Cô Tô, tôi…”

“Chị sao?”

Tôi nhìn chị ta.

“Chị Vương, tôi nói cho chị biết. Không phải lỗi nào xin lỗi cũng được tha thứ.”

“Chị dùng thang máy của tôi ba năm, không trả một đồng. Tôi nhịn.”

“Chị chửi tôi sau lưng, tố cáo tôi trước mặt. Tôi vẫn nhịn.”

“Chị gọi hết ban quản lý, đô thị, PCCC, phường, tổ dân phố đến lục soát tôi. Tôi vẫn nhịn.”

“Bây giờ chị cầu xin tôi?”

Tôi cười khẩy.

“Ba năm trước, chị dọn tới, tôi nói chị dùng thang máy miễn phí. Khi ấy chị có cầu xin tôi không?”

“Chị ung dung bấm thang, thoải mái mượn đồ, tự nhiên nghĩ tôi ‘làm màu tốt bụng’.”

“Giờ tôi không làm màu nữa.”

“Chị mới bắt đầu biết cầu xin.”

Tôi quay lưng.

“Muộn rồi.”

Người chuyển nhà bê thùng cuối cùng xuống.

“Cô Tô, đồ xong hết rồi.”

“Được, đi thôi.”

Tôi theo họ xuống tầng dưới.

Phía sau, chị Vương vẫn đứng đó.

“Cô Tô… Cô Tô!”

Tôi không quay đầu.

“Tôi thật sự biết sai rồi! Cô đừng đi…”

Cửa thang máy mở ra.

Tôi bước vào.

Nhấn nút tầng một.

Khoảnh khắc cửa khép lại, tôi thấy chị Vương chạy tới.

Mặt chị ta áp vào tấm kính.

Miệng mấp máy, không biết đang nói gì.

Thang máy bắt đầu đi xuống.

Khuôn mặt ấy biến mất khỏi tầm mắt.

Tôi nhắm mắt lại.

Ba năm rồi.

Phải kết thúc thôi.

10.

Một tuần sau, hệ thống khóa thang máy được lắp xong.

Tôi không đến đó.

Người của công ty thang máy nhắn cho tôi qua WeChat: đã xong, chỉ thẻ chủ nhà mới dùng được.

Tôi trả lời một chữ: “Được.”

Sau đó, tôi khóa thẻ chủ nhà vào ngăn kéo.

Nhà mới ở phía nam thành phố, khu chung cư mới, quản lý tốt.

Thang máy là của chung, quẹt thẻ không mất tiền.

Bố tôi rất thích nơi này.

“Thang máy ở đây rộng hơn nhà cũ nhiều.”

“Vâng.”

“Cũng không phải lo chuyện bảo trì gì cả.”

“Vâng.”

Mẹ tôi ngồi bên cạnh nói: “Lẽ ra chuyển đi từ lâu rồi, ở chỗ cũ, sống cũng mệt mỏi.”

“Đúng vậy.”
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/toi-dung-tren-ban-cong/chuong-6/