Đợi ta ngồi xuống, hắn ghé sát thì thầm, mang theo hơi rượu và ý cười.
“A Ninh, vui không?”
Vui?
Từng có thời văn võ cả triều quỳ trước mặt ta, gọi “Nhiếp chính vương thiên tuế”.
Còn nay?
Ăn nhờ ở đậu, sống lay lắt trên đời, thành “giai nhân” được hắn kim ốc tàng kiều.
Bên dưới bắt đầu kính rượu.
Quần thần nâng chén, tiếng nịnh nọt vang lên liên tiếp: “Chúc mừng bệ hạ lại được giai nhân!”
“Chúc mừng bệ hạ!”
Đầy mắt đều là vở kịch hoang đường.
Rượu qua ba tuần, có người đứng dậy.
Là một thần tử trẻ tuổi, uống đến mặt mày đỏ bừng, loạng choạng đi về phía này.
“Bệ hạ!”
Hắn ợ hơi rượu. “Thần cả gan hỏi một câu, vị nương nương này vì sao đeo mặt nạ?”
Yến sảnh lập tức yên tĩnh.
Hắn không ý thức được nguy hiểm, vẫn còn ghé về phía trước: “Có thể khiến bệ hạ trân trọng như vậy, nhất định là sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, thần muốn mở mang tầm mắt…”
“To gan!!!”
Hai chữ nhẹ bẫng, lại như tảng đá nghìn cân nện xuống.
Người kia run lên, rượu tỉnh ba phần.
Thôi Toàn hiểu ý, phất tay một cái, hai thị vệ tiến lên, kéo người ra ngoài.
“Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng! Thần uống say rồi…”
Tiếng kêu càng lúc càng xa, biến mất trong màn đêm.
Hắn nhận lấy khăn, thong thả lau vết rượu trên tay, khôi phục vẻ ung dung: “Chư vị ái khanh, nào, tiếp tục.”
Quần thần nâng chén. Tiếng cười lại vang lên, chỉ là pha thêm vài phần cẩn trọng.
Yến đến lúc say sưa, ca múa thái bình.
Đột nhiên…
Ám tiễn bay tới, nhắm thẳng vào yết hầu hắn.
Ta không kịp nghĩ.
Thân thể nhanh hơn ý thức.
Ta xoay người ôm lấy hắn, dùng lưng chặn mũi tên bạc kia.
Mũi tên xuyên qua xương bả vai, kéo thân thể ta nghiêng về phía trước.
Vì sao lại bảo vệ hắn?
Ta cũng không biết.
Mười năm chinh chiến, vô số lần kề vai giết địch, sinh tử sớm đã buộc lại với nhau.
Thiên hạ này có thể không có ta, nhưng không thể không có hắn.
Bách tính không chịu nổi thêm một lần loạn lạc nữa.
23
Ánh mặt trời đã lâu không gặp.
Ta thấy chói mắt, đưa tay che một chút.
“Công tử! Ngài tỉnh rồi!”
Là giọng của Thẩm Thanh.
Ta quay đầu, nhìn thấy mặt hắn.
Bên cạnh còn có một người.
“Vương gia!”
Nhị Ngưu nhào tới, suýt nữa đè sập giường. “Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi! Ta còn tưởng ngài chết rồi!”
Ta há miệng, không phát ra tiếng.
Chỉ có thể giơ tay, chỉ chỉ xung quanh.
Thẩm Thanh hiểu ý.
“Công tử, đây là thôn Đào Nguyên, ngài đã trốn ra ngoài rồi.”
Trốn ra ngoài rồi?
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Ánh nắng xuyên qua khe song cửa lọt vào, chiếu lên bức tường đất thô ráp.
Thẩm Thanh bắt đầu giải thích.
Diễn biến đêm ấy rất loạn, thích khách không chỉ một người. Bọn họ nhân lúc hỗn loạn xông vào, cướp ta ra ngoài, chạy một đường về phía nam, chạy đến thôn nhỏ cách biệt với thế gian này.
“Công tử yên tâm.”
Thẩm Thanh nói: “Nghe nói hắn điên rồi, tìm ngài khắp nơi, nhưng nơi này cách biệt với thế gian, nhất thời hắn không tìm được.”
Ta gật đầu.
Lại nhớ ra một chuyện.
Cổ.
Trên người ta vẫn còn cổ.
Thẩm Thanh nhìn ra nỗi lo của ta, lấy từ trong ngực ra một bình sứ trắng.
“Công tử không cần lo. Sau ngày chia tay hôm đó, ta đã đi tìm cách giải cổ trùng. Tuy chưa thể giải hoàn toàn, nhưng có thể dùng thuốc áp chế, ba ngày uống một viên là được.”
Ta nhận lấy bình sứ, trong lòng hiếm khi yên ổn.
Nhị Ngưu lại phịch một tiếng quỳ xuống.
“Vương gia, ta muốn thỉnh tội.”
“Ám khí kia…”
Hắn cúi đầu, không dám nhìn ta. “Là ta bắn.”
“Ta chính là tức không chịu nổi, không ngờ vương gia ngài lại đỡ thay hắn.”
Hóa ra là vậy.
Ta giơ tay, vỗ lên vai hắn.
Muốn nói hắn không sai, muốn nói kết quả bây giờ đã rất tốt rồi.
Nhưng ta không nói được.
Chỉ có thể cười với hắn.
24
Ta ở lại thôn Đào Nguyên.
Ngày tháng yên bình an nhàn.

