Cô ấy chưa từng thấy Bùi Duật mất khống chế nổi giận đến mức này.

Trước đây dù hắn lạnh lùng, nhưng vẫn luôn bình tĩnh tự chủ, chưa từng thất thố như vậy.

Tôi tiến lên một bước, trực tiếp chắn trước mặt Văn Hinh, lại mở miệng: “Chuyện này không liên quan đến Văn tiểu thư. Tôi vốn dĩ tên là Chu Tử Miên. Bùi tổng, có vấn đề gì sao?”

Đôi mắt Bùi Duật đỏ ngầu, hắn sải bước lao đến trước mặt tôi.

Một tay siết lấy cánh tay tôi, trực tiếp kéo tôi vào phòng nghỉ phía sau hắn.

“Cạch” một tiếng, hắn khóa trái cửa.

Ngăn cách tất cả những ánh mắt nghi hoặc ở bên ngoài.

Hắn ép tôi vào tường.

Dùng ánh mắt nhìn tôi từng tấc từng tấc, như muốn nhìn xuyên qua tôi.

Hắn cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, nhìn rất lâu. Không nói một câu nào.

Nội tâm Bùi Duật rất giằng xé.

Hắn sợ, sợ tôi thật sự là Chu Tử Miên, lại sợ tôi không phải Chu Tử Miên thật.

Hắn bắt lấy từng thần sắc nơi đáy mắt tôi, im lặng rất lâu, rồi nói một câu: “Cậu không phải em ấy. Sao em ấy có thể chủ động tiếp cận tôi được chứ?”

Khi nói câu này, đáy mắt hắn là nỗi bi thương không thể che giấu, ngay cả khí tràng quanh người cũng sụp xuống hơn nửa.

Bùi Duật chậm rãi lùi lại, suy sụp ngồi xuống chiếc giường bên cạnh, không nhìn tôi nữa. Ánh mắt biến đổi bất định, phức tạp đến mức người ta không hiểu nổi.

Có lẽ Bùi Duật xem tôi là gián điệp do công ty đối địch phái tới.

“Bùi tổng, nếu người ấy còn ở đây, người ấy hy vọng anh chăm sóc bản thân thật tốt.” Tôi nói lời thật lòng.

Hai năm này, hắn tiều tụy đi rồi. Khi ở bên tôi, trong mắt hắn có ánh sáng, khí phách hăng hái.

“Cút đi. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, đừng để tôi nghe thấy tên cậu.”

9

“Bùi tổng, ngài uống thuốc dạ dày trước đi.”

Tiết Mộ ở ngoài phòng nghỉ sốt ruột gõ cửa, chỉ sợ bên trong xảy ra chuyện không thể dự đoán.

Văn Hinh dần đoán ra đại khái, cũng hiểu rõ đầu đuôi sự việc.

Văn Hinh khoanh tay, châm chọc nói: “Haiz, cũng không biết hai người ở trong đó làm gì.”

“Nhưng mà, trai đơn trai chiếc thì còn có thể làm gì đây, khó đoán quá đi.” Giọng Văn Hinh cố ý kéo dài.

“Không giống ai đó, lâu như vậy rồi vẫn không lọt được vào mắt Bùi Duật.”

Tiết Mộ nghe ra ý mỉa mai, tức đến sắc mặt xanh mét, hung hăng trừng Văn Hinh một cái.

Tôi và Văn Hinh cùng đi ăn trưa.

“À, chuyện đó là trùng hợp thật, hay là cậu đã điều tra anh ta?” Văn Hinh tò mò hỏi.

“Cô đoán xem? Có khả năng nào tôi chính là mối tình đầu của anh ta không?” Tôi cố ý làm bộ làm tịch.

“Không đoán được, nhưng cậu không phải mối tình đầu của anh ta đâu, tôi từng thấy ảnh rồi.”

“Thật ra tôi biết xem bói.” Tôi đùa.

Văn Hinh không tin, bĩu môi: “Nhưng tôi cảm thấy chọn cậu là đúng. Cậu có thể hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhưng mà tôi không làm trợ lý của anh ta được nữa.”

“Không sao, cuối tuần này hai nhà chúng tôi hẹn đi suối nước nóng, tôi dẫn cậu đi quyến rũ anh ta.”

Tôi khiếp sợ nhìn Văn Hinh. Cô ấy không giống tiểu thư khuê các, mà giống kẻ háo sắc hơn.

“Cậu không hoàn thành nhiệm vụ, điều kiện của cậu tôi cũng không hoàn thành được đâu.” Văn Hinh kiêu ngạo nói.

“Không nỡ bỏ con thì không bắt được sói.” Văn Hinh bổ sung một câu.

「Không nỡ bỏ con thì không bắt được sói.」 Hệ thống vừa trở về từ tiểu thế giới khác đột nhiên chui ra.

Khóe miệng tôi giật giật: “Không được.”

“Phải thêm tiền.”

10

Cuối tuần, Văn Hinh dẫn tôi đi suối nước nóng.

Văn Hinh cười xấu xa, lấy bộ quần áo cô ấy chuẩn bị cho tôi ra.

Tôi nhận lấy nhìn một cái, cạn lời: “Cosplay à?”

“Nonono, dụ dỗ bằng đồng phục.”

“Đến lúc đó cậu nhảy xuống nước, sau đó diễn một cảnh ướt người… hê, hê, hê…” Văn Hinh cười với tôi bằng vẻ mặt cực kỳ thô bỉ.

Tôi lắc đầu tỏ vẻ không được.

“Chu Tử Miên, dù sao cậu là gay, tôi là les, đều là chị em cả, tôi không ngại ép cậu mặc đâu.”

Nói rồi, cô ấy vươn móng vuốt ma quỷ về phía tôi.

Tôi bất đắc dĩ đành thay quần áo. Sau đó bị Văn Hinh đưa vào phòng suối nước nóng riêng nơi Bùi Duật đang ở.

「Ký chủ, trước đây lúc thống thống bị mosaic cũng nhiều lắm mà, sao cậu còn xấu hổ thế?」 Hệ thống khó hiểu.

“Không giống nhau. Trước đây đều là hắn chủ động, tao hưởng thụ, hiểu không?”

Bùi Duật đã ngâm mình trong suối nước nóng, nửa thân trên lộ ra ngoài, đường nét cơ bắp gọn gàng rõ ràng, lộ ra hơi thở đàn ông cứng rắn.

Ly rượu vang lắc lư, hắn hơi ngửa đầu, rượu trượt theo thành ly vào trong miệng, cực kỳ câu người.

Tôi không tự chủ được nuốt nước bọt.

Nhận ra động tĩnh bên này, Bùi Duật nhìn qua.

Tôi đang định tìm một cái cớ để giải thích vì sao mình vào đây.

Lại bị Bùi Duật cắt ngang: “Cậu là người công ty đối địch nào phái tới?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Chẳng lẽ nói là vị hôn thê của anh phái tôi tới quyến rũ anh?

Hắn giống như có thuật đọc tâm vậy: “Đến quyến rũ tôi?”

Hắn khinh thường cười một tiếng, vươn tay trực tiếp kéo tôi xuống nước.

Tôi không kịp phòng bị, ngã vào trong suối nước nóng.

Bùi Duật túm cổ áo tôi, đỡ tôi đứng thẳng lại.

Tôi nhìn hắn, ngơ ngác.

Quyến rũ nên bắt đầu từ đâu đây?