Nhưng nếu đạt thành hiệp nghị, đối với tôi chỉ có trăm lợi mà không có một hại.

Vì vậy tôi đồng ý.

Tương tự, cô ấy cũng đồng ý yêu cầu của tôi.

7

Ngày thứ ba, tôi được Văn Hinh dẫn theo nhảy dù thẳng vào tập đoàn Bùi thị, trở thành một trong những trợ lý của Bùi Duật.

“Ai vậy? Trực tiếp nhảy dù vào luôn à.”

“Không thấy là Văn tiểu thư dẫn đến sao?”

“Có gì mà ngạc nhiên, cũng đâu phải chỉ có một người nhảy dù.”

“Đẹp trai thật đấy, tôi cảm thấy trợ lý Tiết sắp có nguy cơ rồi.”

“Vậy cũng tốt, tôi cũng chẳng ưa gì họ Tiết kia. Chỉ thiếu mỗi nước tự xưng là phu nhân tổng giám đốc thôi.”

Bùi Duật đang họp, tôi và Văn Hinh đành chờ trong phòng tiếp khách đối diện văn phòng hắn trước.

Lúc này bầu không khí trong phòng họp đang vô cùng căng thẳng.

Cấp dưới ai nấy đều nơm nớp lo sợ.

Bùi Duật nhìn đám cấp cao có mặt mãi vẫn không đưa ra được phương án giải quyết khả thi, cảm xúc đột nhiên kích động.

Phía dưới ngực lập tức truyền đến một cơn đau quặn sắc nhọn, đau đến mức hắn siết chặt nắm tay.

“Được rồi, cuộc họp kết thúc tại đây.” Hắn cố nén đau.

Giọng nói yếu ớt nhưng lạnh băng: “Trong vòng ba ngày nếu vẫn không đưa ra được phương án, tất cả đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc.”

Bùi Duật trực tiếp đứng dậy rời khỏi phòng họp, nhanh chóng đi về văn phòng của mình, trở tay đóng mạnh cửa lại.

Tiết Mộ phía sau vội vàng dặn người đi mua thuốc dạ dày, còn mình thì đi lấy nước nóng.

“Bùi tổng bị bệnh dạ dày à?” Tôi hỏi.

Trước đây hắn không hề bị.

Văn Hinh ghé lại, hạ thấp giọng thì thầm: “Chuyện này liên quan đến chút việc riêng. Trước đây Bùi Duật có một mối tình đầu.”

“Mối tình đầu rời bỏ anh ta, anh ta uống rượu nửa năm, nên thành ra như vậy đó.”

Nói xong, Văn Hinh còn vô cùng thản nhiên nhún vai.

Tôi nghi ngờ liếc nhìn cô ấy một cái. Có thể nhìn ra, cô ấy thật sự chẳng thích Bùi Duật chút nào.

“Trong giới đều đồn, mối tình đầu của anh ta vì tiền mà bỏ rơi anh ta.”

Nếu cô ấy biết tôi chính là người mối tình đầu mà cô ấy đang nói xấu ngay trước mặt, không biết sẽ có biểu cảm gì.

“Chắc Bùi Duật bị tổn thương rất sâu.”

“Hơn nữa, trợ lý Tiết còn có vài phần giống mối tình đầu của anh ta.”

Khi Văn Hinh nói câu này, vẻ mặt rất sâu xa, hoàn toàn không xem mình là vị hôn thê của Bùi Duật.

Tiết Mộ. Tôi nhớ lại người đàn ông vừa đi sau lưng Bùi Duật, mày mắt đúng là có vài phần giống dáng vẻ trước đây của tôi.

“Cô ghét trợ lý Tiết à?”

“Đương nhiên, ngày nào cũng nhìn tôi như nhìn kẻ thù, chỉ sợ tôi cướp đàn ông của cậu ta. Cho nên tôi muốn tìm cho cậu ta chút không thoải mái, ha ha ha.”

Văn Hinh trông thì chững chạc, nhưng trong xương cốt lại giấu chút nghịch ngợm.

“Tôi xem trọng cậu đó.” Văn Hinh chớp mắt với tôi.

“Nhưng cô tự tìm tiểu tam cho chính mình à?”

“Hại, liên hôn thương mại do ba mẹ sắp xếp thôi mà.”

“Tôi có người mình thích rồi. Bùi Duật cũng chẳng có hứng thú với tôi.”

“Chúng tôi sẽ không kết hôn đâu. Mỗi người đạt được thứ mình muốn rồi sẽ hủy hôn.”

“Được. Cô cũng đừng quên chuyện đã hứa với tôi.”

“Hại, chuyện nhỏ. Thứ tôi không thiếu nhất chính là tiền. Chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì không phải chuyện lớn.” Văn Hinh phóng khoáng nói.

Văn Hinh muốn tôi đi cưa đổ Bùi Duật, tìm chút không thoải mái cho Tiết Mộ.

Mà điều kiện của tôi là cô ấy bỏ tiền giúp nam chính đã phá sản khởi động lại sự nghiệp, còn phải sắp xếp điều trị tốt nhất cho cô em gái bệnh nặng của nguyên chủ.

Thật ra Văn Hinh cũng có nhiều tư tâm hơn. Chỉ khi cả hai người đều có người mình thích thì mới có thể hoàn toàn hủy hôn. Hơn nữa lỗi cũng sẽ không chỉ nằm ở một phía cô ấy.

Cho nên cô ấy muốn để Bùi Duật cũng “ngoại tình”.

8

Văn Hinh dẫn tôi đứng dậy đến văn phòng Bùi Duật.

Tiết Mộ đúng lúc lấy được thuốc dạ dày, mang nước nóng cùng đi vào văn phòng.

“Bùi Duật, đây chính là trợ lý mà hôm qua tôi nói với anh, người tôi tìm cho anh.”

Bùi Duật vì đau dạ dày nên sắc mặt hơi tái nhợt. Trông có vẻ rất khó chịu.

Hắn ngẩng mắt nhìn thấy tôi đứng bên cạnh Văn Hinh.

Mày càng cau chặt hơn.

“Cậu ta không được.”

“Cậu ta sao lại không được? Mau giới thiệu bản thân đi, cậu tên Chu gì ấy nhỉ?”

“Chào Bùi tổng. Tôi là Chu Tử Miên.” Tôi tiến lên một bước, mở miệng tự giới thiệu.

Ánh mắt Bùi Duật đột nhiên biến đổi dữ dội, mày nhíu chặt đến đáng sợ.

Đáy mắt như có mực đậm không thể tan ra, cuồn cuộn cảm xúc khiến người ta khiếp sợ.

Chu Tử Miên, cái tên đã khắc vào xương máu hắn, vĩnh viễn không thể quên.

Tay Tiết Mộ đang cầm nước nóng run lên, suýt nữa làm đổ.

Chu Tử Miên, là tên mối tình đầu của Bùi tổng.

Bùi Duật nghiêm giọng quát: “Nói lại lần nữa. Cậu tên gì?”

“Tôi tên Chu Tử Miên.” Bốn mắt nhìn nhau, giọng tôi rõ ràng vang dội, truyền khắp cả văn phòng.

Bùi Duật dường như tức đến cực điểm, đột ngột đứng dậy, chân ghế ma sát mạnh trên mặt đất, phát ra một tiếng chói tai sắc nhọn.

Sắc mặt hắn vốn đã tái nhợt vì đau dạ dày, lúc này lại càng phủ đầy sương lạnh.

Giọng hắn rất lạnh, lạnh đến rơi vụn băng: “Văn Hinh, trò đùa của cô quá giới hạn rồi.”

Văn Hinh ngơ ngác.