Ba tôi không làm như họ nghĩ là sẽ nhẹ giọng khuyên nhủ. Ông lẳng lặng bước vào nhà, rồi cầm ra xấp tài liệu tôi đã gửi từ trước.

Một tiếng “bốp” vang lên rõ ràng khi ông ném thẳng tập giấy dày hai mươi trang vào mặt Hồng Liên. Những tờ giấy tung xuống nền nhà, rơi lả tả như một trận tuyết trắng muộn màng.

“Thông gia?” Ba tôi lạnh giọng, hơi thở run lên vì giận, “Tôi không dám nhận! Bà xem đi, đây là cái gì!”

Ông chỉ vào những tờ giấy rải dưới sàn, từng chữ như đập thẳng vào mặt người đối diện.

“Từng khoản đều ghi rõ ràng! Ba năm nay, con gái tôi trả tiền nhà, tiền trả góp xe, nuôi cả hai thằng con lớn đầu của bà! Bà hút máu con tôi đến mức này, mà còn có mặt mũi nói nó cuỗm tiền?”

“Tiền nhà họ Gia? Tôi hỏi bà, nhà họ Gia có tiền gì để mà cuỗm?!”

Hồng Liên bị cú đánh bất ngờ ấy làm cho cứng họng. Bà ta đứng sững giữa cửa, đầu óc như bị ai đập một gậy vào, đến khóc cũng quên mất.

Gia Hào định lên tiếng phản bác, nhưng chỉ cần thấy ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao của ba tôi, cậu ta lập tức cúi đầu, im thin thít.

Lúc ấy, mẹ tôi bình tĩnh mở ứng dụng quay video trên điện thoại, giơ máy hướng thẳng vào khuôn mặt đang tái mét của Hồng Liên.

“Hồng Liên, nãy bà nói gì?” Mẹ tôi cất giọng, nhẹ nhưng rắn như thép, “Bà nói con gái tôi cuỗm tiền hả? Bà nói lại đi. Tôi quay cho rõ, mang ra tòa xem ai nợ ai.”

Hàng xóm tụ tập quanh hành lang bắt đầu xì xào.

“Hóa ra con dâu nuôi cả cái nhà đó thật hả?”

“Bà già kia bình thường làm bộ dữ lắm, cứ tưởng con trai tài giỏi lắm.”

“Trời ơi, mặt dày phải biết, ăn tiền con gái người ta xong còn chạy đến nhà người ta la lối!”

Những tiếng bàn tán ấy như từng mũi kim, đâm thẳng vào lòng tự tôn vốn mỏng manh của Hồng Liên.

Cả đời bà ta dựa vào sĩ diện mà sống. Dựa vào cái danh “con trai giỏi”, “con dâu cao giá” để khoe mẽ.

Nhưng giờ, lớp vỏ hào nhoáng ấy bị ba mẹ tôi giật tung ngay trước mắt hàng xóm.

Mặt bà ta đỏ bừng như bị ai tát lửa vào. Môi run run, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Cuối cùng, dưới ánh mắt soi mói của hàng xóm và tiếng xì xào châm chọc khắp hành lang, Hồng Liên kéo Gia Hào lỉnh ra khỏi nhà như hai con chuột chạy trốn.

Tối hôm đó, ba tôi gọi cho tôi, giọng hồ hởi chưa từng thấy.

“Yên Yên, hôm nay ba thay con xả giận rồi. Nhà kiểu đó, khỏi tiếp đãi!”

Tôi cầm điện thoại, vành mắt cay cay.

Cảm ơn ba mẹ — những người dùng tình yêu vô điều kiện để che chở tôi.

Chính họ đã cho tôi ánh sáng đầu tiên xua tan bóng tối bao năm nay.

Còn Gia Thành và mẹ anh ta, sau khi con đường duy nhất để gây áp lực lên tôi bị chặn, cuối cùng cũng phải nếm trải cảm giác bị bỏ rơi.

Họ đã mất sạch thể diện trước họ hàng và láng giềng. Hồng Liên nằm bẹp vài ngày, nghe nói tức đến phát bệnh.

Gia Thành cũng im hơi lặng tiếng suốt hai ngày.

Rồi anh ta gọi cho tôi.

Lần này, giọng anh ta mềm đi thấy rõ.

“Yên Yên, đừng làm lớn chuyện nữa… được không?”

“Anh sai rồi. Anh hồ đồ. Anh… không nghĩ cho cảm xúc của em. Về chuyện tiền bạc, mình có thể bàn lại. Chỉ cần em đừng ly hôn… thế nào cũng được.”

Anh ta cố kéo dài, muốn dùng thời gian mài mòn quyết tâm của tôi. Nhưng tôi lập tức cắt ngang.

“Gia Thành, điều kiện tôi nêu trong thư luật sư đã rất rõ. Thuận tình ly hôn, anh ra đi tay trắng. Không có lựa chọn khác.”

Có lẽ sự dứt khoát của tôi khiến anh ta bật cơn giận tiềm ẩn. Bên kia im lặng vài giây, rồi giọng anh ta trở nên lạnh lẽo.

“Hạ Yên, cô đừng ép tôi. Cô tưởng mình nắm chắc phần thắng à? Đừng quên, căn nhà kia đứng tên cả hai! Tài sản chung sau hôn nhân!”

“Cho dù cô có nhiều tiền hơn nữa, ra tòa, nhà đó tôi vẫn được chia một nửa! Cô muốn tôi đi tay trắng? Còn lâu!”

Đó là át chủ bài cuối cùng của anh ta.

Anh ta nghĩ như thế là nắm được điểm yếu của tôi.

Tôi bật cười, tiếng cười vang lên nhẹ mà sắc.

“Gia Thành, anh quên rồi à?” Tôi thong thả nói, từng chữ rạch ròi, “Ba năm trước, khi mua căn nhà đó, nhà anh đến ba mươi vạn tiền đặt cọc cũng không có.”

“Ba mươi vạn đó là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi. Anh không quên tờ ‘hợp đồng vay nợ’ mà anh tự ký chứ?”

Bên kia, hơi thở anh ta chợt khựng lại.

Tôi gần như nghe được âm thanh ý nghĩ đang chạy loạn trong đầu anh ta, cố vớt vát một chút trấn tĩnh.

“Thì sao? Chúng ta là vợ chồng! Tiền trong nhà sao tính là vay nợ! Bản thỏa thuận đó vô hiệu!”

“Vô hiệu?” Tôi mỉm cười lạnh lẽo, “Pháp luật không phải do nhà anh đặt ra. Văn bản đó ghi rõ ba mươi vạn là tài sản cá nhân của tôi cho anh vay. Có chữ ký tay và dấu vân tay đỏ của anh.”

“Khả Dung đã xác nhận, văn bản hoàn toàn hợp pháp.”

“Cô…” Anh ta nghẹn lại, không cãi nổi.

Tôi không để khoảng lặng kéo dài, tung tiếp đòn trí mạng.

“Gia Thành, anh còn nhớ vì sao năm ấy anh vội mua nhà không?”

Tôi không chờ anh ta trả lời.

“Tại nhà cũ ngoại thành anh sắp bị giải tỏa.”

“Để được thêm tiền bồi thường, mẹ anh đã nhờ người làm giấy ‘chứng nhận thương tật cấp hai do tai nạn lao động’ giả cho anh.”

“Có tờ giấy ấy, nhà anh gian lận được thêm mười vạn của nhà nước.”

Điện thoại bên kia bỗng trở nên im lìm, không còn tiếng thở, không còn tiếng động nhỏ nào.

Đó là bí mật lớn nhất của nhà họ Gia.

Thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu Gia Thành suốt bao năm.

Và giờ nó đang nằm trong tay tôi.

“Khi đó, anh sợ chuyện bị phanh phui, nên mới gấp gáp đổi hộ khẩu, dọn khỏi nhà cũ. Nhưng anh chẳng có đồng nào. Mẹ anh cũng giữ chặt khoản tiền bồi thường, không chịu đưa.”

“Vì thế anh mới khóc lóc cầu xin tôi, van tôi lấy tiền tiết kiệm trước hôn nhân đưa anh nộp tiền đặt cọc.”

“Tôi còn nhớ rõ mẹ anh giơ tờ giấy thương tật giả đó khoe khoang trước mặt tôi.”

Tôi ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng kết lại.

“Anh nói xem, nếu tôi gửi bản sao giấy chứng nhận đó cùng lời khai của vài hàng xóm biết chuyện năm ấy cho bên giải tỏa và Ủy ban Kỷ luật… thì sẽ thế nào?”

Không còn là đạo đức.

Đây là hành vi gian lận tiền bồi thường nhà nước.

Một khi bị điều tra, hậu quả là án hình sự.