“Ta không sao, hôm nay có cần thuốc giải không?”

Lạc Thần lắc đầu.

Ta mím môi.

Quả nhiên, vẫn là ghét bỏ ta đã bị Thái tử…

Lại bị một cảm giác ẩm ướt cắt ngang suy nghĩ.

Ta ngẩn ra, đột ngột vươn tay muốn bắt lấy, lại chỉ kịp nắm một lọn tóc đen.

Lạc Thần ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa từ dưới nhìn lên ta, giọng nói dịu dàng như nước:

“Ca ca, đêm nay để ta hầu hạ ngươi, không để ngươi đau, chỉ để ngươi…”

Trong bầu không khí ái muội vô cùng, hai chữ cuối cùng mơ hồ không rõ.

Ngay sau đó y lại…

Ta nắm chặt ga giường, thân thể đột nhiên mềm rũ xuống.

12

Chớp mắt đã vào đông.

Thỉnh thoảng, ta sẽ thay Lạc Thần tới chỗ Thái tử.

Thái tử điện hạ dường như đã quen với bóng tối, không còn đề nghị thắp đèn nữa.

Thủ đoạn cũng dịu dàng hơn nhiều.

Chỉ là có đôi khi, người trên thân luôn khiến ta cảm thấy có chút quen thuộc.

Có lẽ là ảo giác.

Ngày nọ, Thái tử bỗng triệu ta vào ban ngày.

Hắn vẫn đeo mặt nạ, nói muốn thưởng cho ta một đám mỹ nhân xinh đẹp, xem như phần thưởng cho nửa năm qua ta giám sát quý phi.

Trong lòng ta có chút thấp thỏm.

Cố tình những mỹ nhân ấy đều là nam nhân, càng giống như đang thăm dò.

Ta muốn từ chối, nhưng Thái tử vỗ vai ta:

“Tiểu Cửu, ngươi đây là muốn chống lại mệnh lệnh của Cô sao? Cô đã nói với bọn họ rồi, tối nay ngươi cứ ở lại đây, bọn họ sẽ hầu hạ ngươi thật tốt.”

Ta chỉ có thể giả vờ nhận lời.

Thái tử rời đi, để lại một đám mỹ nhân. Người nào người nấy đều rất có thủ đoạn.

Ta lại không có lòng ở đây, trong đầu chỉ nghĩ đến Lạc Thần.

Cũng không biết tối nay không có ta làm thuốc giải, y có chịu được không.

Ta cắn răng, đẩy đám mỹ nhân ra:

“Ta có công vụ trong người, thật sự xin lỗi.”

Rồi rời đi.

Chỉ còn bọn họ nhìn nhau ngơ ngác.

Khi đến chỗ Lạc Thần thì đã rất muộn.

Y ôm lấy ta, giọng điệu tủi thân:

“Hôm nay ca ca đến muộn như vậy, ta còn tưởng ngươi sẽ không tới nữa. Hơn nữa, trên người ngươi sao lại có mùi của người khác?”

Ta rõ ràng chẳng làm gì, lại chẳng hiểu sao chột dạ.

Đôi mắt đào hoa kia sâu kín nhìn ta:

“Ca ca chẳng lẽ thích người khác rồi sao?”

Yết hầu ta lăn một vòng, đành kể cho y chuyện Thái tử ban thưởng.

Cuối cùng, lại bổ sung một câu:

“Bọn họ rất đẹp, nhưng đều không phải ngươi. Ta… ta chỉ thích một mình ngươi.”

Nói xong, mặt hơi nóng lên.

Đôi mắt đào hoa của Lạc Thần cong lên, môi thơm in xuống:

“Ca ca sao lại biết trêu người như vậy? Ta cũng chỉ yêu một mình ngươi.”

Ta lại bị mê hoặc đến không nhìn rõ gì nữa.

Nâng mặt y lên hôn trả.

Chuyện Thái tử ban thưởng bị ta vứt ra sau đầu.

Bị phát hiện cũng được, bị tra tấn đến chết cũng được.

Chỉ cần có Lạc Thần.

Chỉ cần có tình yêu, ta liền chẳng sợ gì cả.

Nhưng ta không ngờ, ngày ấy lại đến nhanh như vậy.

13

Khi Thái tử dẫn người xông vào cung điện, ta đang bị Lạc Thần ôm trong lòng.

Sau khi bừng tỉnh, nhìn thấy xung quanh là một vòng người đen nghịt.

Rốt cuộc vẫn không giấu được nữa.

Ta mặt xám như tro quỳ xuống, nhìn Lạc Thần một cái.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đào hoa kia lưu chuyển, y chậm rãi mở miệng:

“Đều là tên ám vệ này, là hắn cưỡng ép ta…”

Từng chữ từng câu, thốt ra từ đôi môi mỏng đã từng hôn ta vô số lần kia.

Giống hệt như vô số lần ta dặn dò Lạc Thần.

Nói xong, Lạc Thần như đang quan sát phản ứng của ta.

Ta cười với y.

Trong thâm cung này, thứ chưa từng thiếu chính là ích kỷ và tính toán.

Ta đều hiểu.

Nhưng không sao.

Ta không sợ bị phản bội, ta chỉ sợ không thể bảo toàn Lạc Thần.

Bản thân ta chỉ là một ám vệ thân phận hèn mọn, cả đời này đều sống vì người khác.

Ít nhất lần này, có thể vì người mình thương mà chết.

Ta cũng xem như thật sự tự do một lần, có phải không?

Một sinh mệnh thấp hèn, từng ngắn ngủi cháy lên vì ai đó.

Cho dù là thiêu thân lao vào lửa.