Lạc Thần trông mong nhìn ta, hơi thở ấm nóng lại rơi bên tai.
“Vậy ca ca nói phải làm thế nào?”
Ta không nỡ thấy Lạc Thần chịu khổ.
Cắn răng, nói ra chủ ý duy nhất cái đầu gỗ này nghĩ được:
“Hay là sau khi tắt nến, ta giả làm dáng vẻ của ngươi. Dù sao trong bóng tối, Thái tử cũng không phân biệt được.”
Lạc Thần ngẩn ra, đồng tử khẽ co lại khó nhận ra.
Sau đó y vùi mặt vào trước ngực ta, thân thể khẽ run.
Giọng điệu giống như cảm động, lại giống như đang nhẫn nhịn điều gì:
“Ám vệ ca ca, ngươi tốt quá. Làm sao đây, ta hình như sắp yêu chết ngươi rồi. Đêm nay thêm một lần nữa được không?”
Ta nghe lời dỗ dành của y.
Lồng ngực như được thứ gì lấp đầy. Đây là lần đầu tiên y nói yêu.
Ta si ngốc gật đầu:
“Được, ngươi muốn bao nhiêu lần cũng được.”
Khi tình nồng, ta mơ hồ nhìn gương mặt mỹ nhân.
Ta cũng yêu y lắm.
Yêu đến mức, dù vì y phải chịu khuất dưới thân Thái tử.
Ta nhắm mắt lại.
Nước mắt nơi khóe mắt đều bị Lạc Thần hôn đi.
Đêm đó, Thái tử quả nhiên đặc biệt phân phó ta không cần giám sát quý phi.
Ta không quay về doanh ám vệ.
Ngược lại cải trang thành dáng vẻ của Lạc Thần, đi tới Đông cung của Thái tử.
Trong bóng tối đen kịt, Thái tử điện hạ siết eo ta, khàn giọng ép hỏi:
“Chỗ này từng có ai chạm vào chưa?
“Hắn lợi hại, hay Cô lợi hại?
“Mỹ nhân, sao không nói gì?”
…
Ta cắn chặt răng, cuối cùng kẹp giọng run rẩy đáp:
“Thái tử điện hạ lợi hại.”
Thái tử lại càng hứng thú, thấp giọng cười ra tiếng, cố ý ép sát bên tai:
“Nếu đã vậy, thắp đèn lên, để Cô nhìn ngươi cho kỹ.”
Tim ta đột ngột nhảy dựng.
Nếu thắp nến, chẳng phải sẽ lộ tẩy sao…
10
Ta cắn răng.
Chỉ có thể dùng hết những thủ đoạn lấy lòng người ra.
Siết chặt lấy Thái tử, lại đáng thương hề hề kẹp giọng nói sợ, cầu hắn đừng thắp đèn.
Thái tử nóng vội, cũng chẳng rảnh lo nhìn ta nữa.
Chỉ là ta bị giày vò qua lại rất nhiều lần, khi kết thúc, toàn thân gần như không có chỗ nào lành lặn.
Ta khập khiễng quay về, tắm rất lâu rất lâu.
Có vài thứ lại giống như dấu烙, rửa thế nào cũng không sạch.
Lại lần mò đến điện quý phi, lại phát hiện Lạc Thần cũng không ở trong điện.
Thị nữ trước cửa khẽ hắng giọng nói:
“Nam quý phi nửa đêm về sáng bị hoàng thượng triệu đi thị tẩm rồi. Một nam nhân, lại còn là con nhà tướng môn, sa vào bước này, cũng thật đáng thương.”
Vị chua xót kia dâng lên.
Nhưng cảm xúc mãnh liệt hơn lại tên là đau lòng.
Ta chỉ là một ám vệ, không có năng lực bảo vệ Lạc Thần.
Lạc Thần thân là con nhà tướng môn lại bị phong làm phi, trong đó có bao nhiêu khổ sở và bất đắc dĩ?
So với y.
Ta thay Lạc Thần chịu chút đau này ở chỗ Thái tử thì tính là gì?
Sau khi trở về doanh ám vệ, ta ngẩng đầu, nhìn vầng trăng cong treo cao trên đỉnh đầu, sáng trong vô cùng.
Khoảnh khắc ấy, hốc mắt ta có chút cay.
Trong thâm cung này, có vài thứ từ lâu đã thành xa xỉ.
Điều rất nhiều người cầu mong, chẳng qua cũng chỉ là được sống tiếp.
Ta cũng chỉ muốn cầu mong vầng trăng của ta được bình an.
11
Đêm thứ hai Thái tử hạ lệnh tiếp tục giám sát, ta liền biết đêm nay hắn không triệu Lạc Thần nữa.
Thân thể đau nhức còn chưa khôi phục.
Đêm qua thật sự là…
Thái tử hẳn đã vừa lòng rồi chứ.
Trước khi đến chỗ Lạc Thần, ta lại tắm rửa bản thân thật kỹ một lần.
Lạc Thần bị ép hầu hạ Thánh thượng, ta chỉ cảm thấy thương tiếc.
Giờ phút này, ta thay y khuất phục dưới thân Thái tử.
Lại cảm thấy bản thân dường như đã bẩn.
Trước kia làm ám vệ, dù tính mạng khó giữ cũng sẽ không sợ. Nhưng lúc này, ta vậy mà sợ Lạc Thần ghét bỏ thân thể này của ta đã bị Thái tử dùng qua.
Nhưng Lạc Thần lại ôm ta, hôn lên trán ta:
“Thái tử nói rất vừa lòng với biểu hiện của ta, ca ca đêm qua vất vả rồi.”
Hốc mắt ta cay lên, lại trông mong hỏi y:

