Trương tổng bước tới bên cạnh ba tôi, khẽ cúi người, giọng cung kính:
“Chủ tịch Tần, để ngài phải chê cười rồi. Là do chúng tôi quản lý không tốt, mới để lọt ra một kẻ không biết trời cao đất dày như vậy.”
“Chủ tịch Tần?”
Đồng tử Liễu Chấn Quốc co rút mạnh, ông ta đột ngột nhìn sang ba tôi, rồi nhớ lại lời Trương tổng vừa nói, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã phịch xuống đất,
“Ngài… ngài là chủ tịch Tần của tập đoàn Tần thị? Vậy… vậy còn vị này là…”
Ông ta nhìn về phía tôi, môi run rẩy, cuối cùng cũng nhận ra mình đã gây ra rắc rối lớn đến mức nào.
Phu nhân họ Liễu cũng ngơ ngác, bàn tay đang chống nạnh cứng đờ giữa không trung, sợi dây chuyền to như trứng bồ câu trên cổ lắc lư trông càng buồn cười.
Bà ta nhìn Trương tổng rồi nhìn ba tôi, nhỏ giọng hỏi Liễu Chấn Quốc:
“Lão… lão Liễu, rốt cuộc chuyện gì vậy? Chủ tịch Tần là ai?”
“Im miệng!”
Liễu Chấn Quốc quát bà ta một tiếng, lồm cồm bò dậy chạy tới trước mặt ba tôi, muốn cúi người nhưng vì quá vội suýt nữa lảo đảo ngã,
“Chủ tịch Tần! Xin lỗi! Là tôi có mắt không tròng! Tôi không biết ngài là chủ tịch tập đoàn tổng bộ!
Đều là do tôi dạy con không nghiêm, do tôi hồ đồ! Ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với chúng tôi!”
“Dạy con không nghiêm?”
Ba tôi liếc ông ta một cái, giọng lạnh nhạt, “Ông đâu chỉ dạy con không nghiêm, cô con gái này ông dạy quá ‘tốt’ rồi.”
Ông ta muốn xin tha, nhưng nhìn ánh mắt lạnh lẽo của ba tôi, một câu cũng không nói nên lời.
Lý tổng chẳng buồn nhìn cha con họ Liễu, quay sang nói với cảnh sát:
“Thưa các anh, những hành vi cố ý gây thương tích, làm giả giấy tờ, trùng hôn vừa xảy ra ở đây, tập đoàn Hoa Thành sẽ phối hợp điều tra toàn diện, toàn bộ chứng cứ chúng tôi sẽ nhanh chóng cung cấp.”
Cảnh sát cũng nhận ra rốt cuộc ai mới là người có tiếng nói, sắc mặt trở nên khó coi, bước tới trước mặt Cố Tử Mặc, lấy còng tay ra:
“Cố Tử Mặc, mời anh theo chúng tôi về đồn một chuyến để phối hợp điều tra.”
Cố Tử Mặc hoàn toàn hoảng loạn. Anh ta muốn né tránh nhưng bị vệ sĩ chặn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn còng tay khóa vào cổ tay mình,
“Tôi là luật sư! Tôi không phạm pháp! Là họ vu khống tôi!”
Liễu Nhược Vy hừ lạnh một tiếng,
“Các người không được bắt anh ấy! Tôi là đệ tử thân truyền của đại luật sư Lục Bằng Tân!
Cả nước này ai mà không nể mặt luật sư Lục? Các người động vào tôi và Tử Mặc là không nể mặt luật sư Lục!”
Lời này vừa thốt ra, hai cảnh sát đang định tiến lên khống chế Liễu Nhược Vy lập tức khựng lại, sắc mặt rõ ràng thay đổi.
Địa vị của Lục Bằng Tân trong giới pháp luật quả thật rất đặc biệt, ngay cả nhiều người trong hệ thống tư pháp cũng phải nể vài phần.
Mấy cảnh sát nhìn nhau, rõ ràng đang cân nhắc, động tác trên tay cũng chậm lại.
Cố Tử Mặc như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức cao giọng:
“Đúng vậy! Nhược Vy là học trò thân truyền của luật sư Lục! Nếu các người dám đưa chúng tôi đi, luật sư Lục sẽ không tha cho các người!”
Anh ta nhìn chằm chằm cảnh sát, ánh mắt đầy đe dọa,
“Bây giờ thả tôi ra, chuyện này tôi có thể không truy cứu. Nếu không, bộ đồng phục này của các người e là mặc không lâu đâu!”
Liễu Nhược Vy thấy cảnh sát do dự, càng đắc ý, khoác tay Cố Tử Mặc, khiêu khích ba tôi:
“Chủ tịch Tần đúng không? Dù ông là chủ tài đoàn thì đã sao?
Chỉ cần luật sư Lục nói một câu là đủ khiến ông không thể ở lại trong nước!
Biết điều thì mau bảo cảnh sát thả người, rồi xin lỗi tôi và Tử Mặc, nếu không tôi gọi cho sư phụ ngay bây giờ!”
Cô ta vừa nói vừa rút điện thoại, miệng còn lẩm bẩm:
“Tôi gọi cho sư phụ ngay, để ông ấy tới phân xử! Xem ai dám bắt nạt học trò của ông ấy!”
Xung quanh lại bắt đầu rì rầm, có người thì thầm:
“Nếu Lục Bằng Tân thật sự tới, chuyện này sẽ khó xử lắm…”
Lục Bằng Tân tựa lưng vào ghế, nghe những lời Liễu Nhược Vy nói, cuối cùng không nhịn được bật cười.
Anh chậm rãi rút từ túi trong áo vest một chiếc ví da đen, lấy ra tấm danh thiếp ép kim, ném về phía Liễu Nhược Vy:
“Đỡ mất công tìm số, tôi ở ngay đây.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/luat-su-co-ngoai-tinh/chuong-6/

