Nghe vậy, mấy người lúc nãy phụ họa cũng gật đầu lia lịa, có người lẩm bẩm:

“Đúng thế, thực lực của Hoa Thành không phải nói chơi, tùy tiện động một ngón tay là đủ khiến họ không gượng nổi.”

Cố Tử Mặc như được tiếp thêm khí thế, ngẩng cao đầu nhìn ba tôi:

“Nghe rõ chưa? Đừng tưởng dẫn mấy người mặc vest tới là ra gì, trước mặt Hoa Thành, các người chẳng là cái gì!”

Lục Bằng Tân tựa lưng vào ghế, quay sang nhìn tôi, trong mắt đầy ý cười không giấu nổi, còn khẽ nhướn mày.

Tôi nén cơn đau xương sườn, khẽ nhếch môi.

An An đột nhiên chạy từ sau lưng Liễu Nhược Vy ra, lon ton tới trước mặt ba tôi, ngẩng khuôn mặt nhỏ, ánh mắt đầy khinh miệt:

“Ông già kia giả vờ gì chứ! Mặc cái vest rách mà tưởng mình là người lớn à? Mẹ Nhược Vy nói rồi, mấy người chỉ là lũ từ quê lên lừa tiền!”

Nó dừng một chút rồi chỉ vào chiếc sườn xám của mẹ tôi, bĩu môi:

“Còn bà nữa! Ăn mặc lòe loẹt, nhìn là biết không phải người tốt!

Ông bà ngoại con là chủ tập đoàn Hoa Thành, cho con chút tiền tiêu vặt thôi cũng nhiều hơn toàn bộ gia sản nhà mấy người, mấy người cũng xứng đấu với tụi con à?”

Sắc mặt ba tôi lập tức lạnh xuống. Bàn tay vốn định đưa ra xoa đầu nó khựng lại giữa không trung rồi chậm rãi thu về.

Mẹ tôi đứng bên cạnh không nói gì, nhưng cũng không nhìn An An thêm lần nào nữa.

Liễu Nhược Vy vội tiến lên ôm An An vào lòng, ngoài miệng giả vờ trách: “An An đừng nói bậy”, nhưng đáy mắt không giấu nổi ý cười, còn cố ý hất cằm về phía ba tôi:

“Trẻ con nói thẳng thôi, nhưng cũng là sự thật. Nếu các người biết điều thì xin lỗi ngay bây giờ vẫn còn kịp.”

Lục Bằng Tân bật cười khẩy, nói với Liễu Nhược Vy:

“Cô đúng là dám khoác lác thật. Vợ chồng chủ tịch Hoa Thành tôi từng gặp rồi, họ không có cô con gái vô giáo dục như cô, càng không có đứa cháu ngoại hỗn láo như vậy.”

Chưa tới vài phút, cửa sảnh tiệc bị “rầm” một tiếng đẩy tung.

Một người đàn ông ăn mặc phô trương, vuốt tóc bóng lộn đi đầu, cằm hất cao, vừa bước vào đã gào to:

“Ai dám động vào con gái của Liễu Chấn Quốc—chủ tịch tập đoàn Hoa Thành? Chán sống rồi phải không!”

Phía sau ông ta là một người phụ nữ ăn diện lòe loẹt, cổ đeo sợi dây chuyền to bằng trứng bồ câu, tay xách túi hàng hiệu, bước đi giày cao gót nghe rất chói tai.

Người phụ nữ còn chưa đứng vững đã the thé hét:

“Đúng vậy! Nhược Vy nhà tôi là người thừa kế Hoa Thành, đám không biết điều các người dám đánh nó? Hôm nay chuyện này chưa xong đâu!”

Liễu Nhược Vy thấy hai người liền tủi thân chạy tới, chỉ vào dấu tay trên mặt:

“Ba! Mẹ! Hai người nhìn xem họ đánh con! Cả Tử Mặc nữa, suýt bị họ bắt nạt!”

Liễu Chấn Quốc nhìn theo hướng cô ta chỉ, ánh mắt lướt qua ba mẹ tôi và các vị giám đốc phía sau, đầy vẻ khinh thường:

“Các người từ đâu chui ra vậy? Biết tập đoàn Hoa Thành mỗi năm nộp bao nhiêu thuế không? Biết tôi quen bao nhiêu nhân vật lớn không?

Mau xin lỗi con gái và con rể tôi, rồi bồi thường tám chục một trăm vạn, tôi còn có thể cân nhắc không truy cứu!”

Mẹ cô ta cũng hùa theo, chỉ tay vào hai bác sĩ bên cạnh:

“Còn hai người giả bộ kia nữa, mau khám mặt cho con gái tôi! Nếu để lại sẹo, các người đền nổi không?”

Nhưng tay bà ta còn chưa chạm tới bác sĩ đã bị vệ sĩ của Lục Bằng Tân chặn lại.

Mẹ Liễu Nhược Vy lập tức nổi đóa, chống nạnh quát:

“Mày dám cản tao? Biết cái váy tao đang mặc bao nhiêu tiền không? Bán mày cũng không đủ đền!”

Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng cười lạnh, lập tức đè xuống sự ồn ào của sảnh tiệc:

“Liễu Chấn Quốc, dáng vẻ của ông, xem ra còn oai hơn cả tôi—chủ tịch Hoa Thành đấy.”

Sự hung hăng trên mặt Liễu Chấn Quốc lập tức cứng lại, như bị dội thẳng một chậu nước lạnh.

Ông ta nhìn chằm chằm ông Trương ba giây, hai chân bỗng mềm nhũn, khí thế gào thét ban nãy biến mất sạch, lắp bắp:

“Chủ tịch Trương… sao ngài lại ở đây?”

Trong lòng Liễu Chấn Quốc đánh thót, như chợt nhớ ra điều gì, trán lập tức toát mồ hôi.

“Nếu tôi không tới, e là có người sẽ đội danh Hoa Thành, chạy tới trước mặt con gái chủ tịch tập đoàn mẹ ở tổng bộ mà diễu võ giương oai rồi.”