Trên mặt anh ta là đau khổ.

Là giằng xé.

Nhưng tuyệt nhiên không có một tia kiên định đứng về phía tôi.

“Tân Nguyệt… vì sao… vì sao nhất định phải làm đến mức này?” Anh ta lẩm bẩm.

Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy buồn cười đến lạ.

“Chu Tử Ngang, đến giờ anh vẫn cho rằng là lỗi của tôi sao?”

Anh ta há miệng, nhưng cuối cùng không nói được lời nào.

Mấy cảnh sát phải mất rất nhiều sức mới kéo được mẹ tôi đứng dậy. Bà vẫn không ngừng vùng vẫy, chửi rủa, tóc rối tung, lớp trang điểm lem nhem, trông thảm hại đến cùng cực.

Khi đi ngang qua tôi, bà dùng hết sức, nhổ thẳng một bãi nước bọt lên mặt tôi.

“Tao không có đứa con gái như mày!”

Tôi không biểu cảm, đưa tay lau đi, nhìn bà bị dẫn đi, cho đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn cuối hành lang.

Thế giới đột nhiên yên ắng.

Bố tôi ngồi sụp xuống ghế, ôm đầu, không nói một lời.

Chu Tử Ngang nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Có thất vọng, có khó hiểu, còn có một thứ cảm xúc tôi không gọi tên được.

“Tân Nguyệt,” anh ta mở miệng khó nhọc, “hôn lễ… hủy đi.”

Tôi gật đầu. Kết quả đã nằm trong dự đoán.

“Được.”

Sự bình tĩnh của tôi dường như khiến anh ta bất ngờ. Có lẽ anh ta nghĩ tôi sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ cầu xin anh ta đừng đi.

Nhưng tôi không.

Tôi bước đến trước mặt anh ta, tháo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út, đặt vào lòng bàn tay anh ta.

“Chu Tử Ngang, không phải hủy hôn lễ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rành rọt. “Là chia tay. Từ hôm nay, chúng ta chấm dứt.”

Nói xong, tôi cầm túi xách, quay lưng rời đi.

Phía sau là tiếng Chu Tử Ngang gọi tôi trong kinh ngạc, và tiếng thở dài già nua của bố.

Tôi không quay đầu.

Vở kịch này, từ khoảnh khắc mẹ tôi chuyển đi tám triệu tệ, đã không còn đơn thuần là chuyện tiền bạc.

Nó giống như một tấm gương soi yêu quái, phơi bày bộ mặt thật của từng người bên cạnh tôi.

Bước ra khỏi khách sạn, ánh nắng chói chang đâm vào mắt khiến tôi đau rát.

Tôi bắt taxi, đi thẳng đến đồn cảnh sát.

Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.

3.

Trong đồn cảnh sát, điều hòa bật rất mạnh, gió lạnh thổi qua khiến cánh tay trần của tôi nổi da gà.

Tôi ngồi trên chiếc ghế kim loại lạnh ngắt, rành mạch kể lại toàn bộ sự việc với cảnh sát Trương – người phụ trách vụ án. Tôi nộp toàn bộ sao kê ngân hàng, lịch sử chuyển khoản mẹ tôi chuyển tám triệu tệ cho Lý Vĩ, cùng đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa tôi và bà.

Trong ghi âm, chính miệng bà thừa nhận đã lấy tám triệu tệ để mua nhà cho Lý Vĩ.

Chứng cứ đầy đủ.

Cảnh sát Trương nhìn chồng tài liệu dày cộp, nhíu mày:

“Cô Kiều, cô chắc chắn muốn lập án chứ? Theo luật hình sự, trộm tài sản của người thân có thể được xem xét giảm nhẹ, nhưng với số tiền tám triệu tệ, đã thuộc mức ‘đặc biệt lớn’. Mẹ cô… có thể đối mặt với mức án hơn mười năm tù.”

“Tôi chắc chắn.” Tôi không do dự một giây.

Tôi không phải thánh mẫu, cũng không phải kẻ ngốc.

Giảm nhẹ không có nghĩa là vô tội. Nếu hôm nay tôi mềm lòng, tám triệu tệ kia coi như ném xuống sông. Còn mẹ tôi và gia đình Lý Vĩ sẽ càng lấn tới, hút máu tôi đến giọt cuối cùng.

Tôi phải cho họ biết tôi không phải cây ATM muốn rút bao nhiêu cũng được. Giới hạn của tôi, không ai được chạm vào.

Hoàn tất biên bản, khi tôi bước ra ngoài thì trời đã tối.

Điện thoại tôi bị gọi đến cháy máy.

Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ bố tôi, cậu cả, dì út, rồi cả những người họ hàng xa tám đời không liên quan.

WeChat thì đầy ắp tin nhắn chửi rủa.

Cậu cả:

“Tân Nguyệt! Mày còn có lương tâm không? Mẹ mày vì anh họ mày, mày lại tống bà ấy vào tù? Nhà họ Lý sao lại có đứa máu lạnh như mày!”

Dì út:

“Tân Nguyệt à, nghe dì một câu, mau rút đơn đi. Mẹ con lớn tuổi rồi, sao chịu nổi chuyện này? Người một nhà có gì không thể nói chuyện tử tế?”

Một cô họ xa:

“Kiều Tân Nguyệt, ghê thật đấy. Vì tiền mà không nhận họ hàng. Sau này ai còn dám qua lại với mày?”

Tôi đọc mà buồn nôn.

Trong miệng họ, mẹ tôi là “vì anh họ”, là “có lòng tốt”.

Còn tôi, thành kẻ bất hiếu, vô tình, đoạn tuyệt máu mủ.

Không một ai hỏi tôi tám triệu tệ ấy tôi tích cóp bao lâu.

Không một ai hỏi tôi hôn lễ tan nát, vị hôn phu rời đi, tôi có đau không.

Tôi cười lạnh, lần lượt chặn hết số điện thoại và WeChat của từng người.

Rồi tôi thấy tin nhắn dài của bố.

“Tân Nguyệt, ba xin con, rút đơn đi. Mẹ con bị tạm giam rồi, bà ấy bị cao huyết áp, lỡ xảy ra chuyện gì thì ba biết sống sao? Tám triệu tệ đó… coi như ba vay của con. Sau này ba dù bán hết tài sản, làm trâu làm ngựa cũng sẽ trả đủ cho con, được không?”

Bốn chữ “bán hết tài sản” khiến chút tình cảm cuối cùng trong tôi với ông tan biến.

Ông lấy gì trả? Lương hưu bốn nghìn tệ mỗi tháng, không ăn không uống cũng phải hơn trăm năm mới đủ.

Ông chỉ đang phát cho tôi một tấm séc khống để mong tôi mềm lòng.

Tôi không trả lời. Tắt điện thoại.

Tôi tìm một khách sạn ở tạm, tắm nước nóng, ép bản thân ngủ một giấc.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Tôi tưởng là nhân viên khách sạn. Mở cửa ra, trước mặt tôi là hai gương mặt tôi không muốn thấy nhất.

Lý Kiến Quân – cậu cả.