Cằm tôi bị anh nhẹ nhàng nâng lên, buộc phải đối diện với anh.

Lông mi anh khẽ run:

【Nói thật đi.】

Không hiểu sao, tôi khẽ đáp:

【Ừm.】

Khuôn mặt trước mắt dãn ra hẳn, từ từ tiến lại gần.

Môi anh chạm vào môi tôi, cảm giác mềm mại dịu dàng lan tỏa. Khác hoàn toàn với nụ hôn đêm hôm đó — lần này nhẹ nhàng, cẩn thận.

Nhưng cũng giống lần đó, tay chân tôi bủn rủn, chẳng chống cự được bao lâu đã đầu hàng.

Một lúc lâu sau, tôi thở dốc dựa vào lòng anh, tim mềm nhũn như bông.

Giọng nam trầm thấp dịu dàng vang lên bên tai:

【Lần này, em chạy không thoát đâu.】

Tôi chớp mắt, chợt nhớ đến những gì anh vừa nói.

【Có một chuyện, tôi muốn hỏi trước.】

【Ừm.】

Người đàn ông cúi sát lại gần, giọng cũng nhẹ như mê hoặc.

Tôi buông tay khỏi ngực anh:

【Anh… thật sự thích tôi từ cấp ba à?】

【Tất nhiên.】

Trả lời không một chút do dự.

Tôi hơi sửng sốt:

【Nhưng lúc đó anh bảo tôi đừng nhìn anh bằng ánh mắt si mê mà?】

Tạ Tinh Thần mím môi:

【Vì lúc đó luôn có người nhìn anh như vậy, nên anh…】

Anh luôn là tâm điểm, hồi cấp ba nhận được vô số thư tình, tôi cũng có thể hiểu.

Tôi gật đầu:

【Vậy… hôm đó anh nói, “Chẳng lẽ em thật sự muốn làm bạn gái tôi? Em cũng không nhìn lại…”】

Tôi cố bắt chước giọng điệu của anh năm xưa, hạ giọng trầm xuống.

Tạ Tinh Thần khựng lại, vẻ mặt hơi cứng ngắc:

【Lúc đó anh muốn nói là: Em cũng không nhìn lại… bức thư tình anh viết cho em.】

【Thư tình?】

Đến lượt tôi sốc.

【Thư tình gì?】

Ánh mắt Tạ Tinh Thần hơi lóe sáng:

【Em… chưa từng thấy sao?】

Tôi lắc đầu.

Khuôn mặt anh cứng đờ, có chút không thể tin nổi:

【Anh nhớ lúc trở lại lớp thì bức thư đã không còn trên bàn, anh tưởng em đã lấy rồi.】

Trong đầu tôi lóe lên một ký ức từ rất lâu trước.

Hôm đó nghe anh nói câu kia, tôi tức giận quay đầu, thấy trong ngăn bàn anh có một phong thư màu hồng.

Thời đó anh nhận nhiều thư tình lắm, hầu hết đều nhờ tôi vứt giùm.

Sau khi nghe câu nói đó, tôi vừa xấu hổ vừa giận, cứ nghĩ là thư của ai khác gửi cho anh, nên đã trút giận lên nó, xé nát rồi ném vào thùng rác.

Nghĩa là… tôi chính là người đã vứt đi… bức thư tình Tạ Tinh Thần viết cho tôi?

Nhận thức đó khiến đầu tôi choáng váng:

【Màu… hồng?】

Tạ Tinh Thần gật đầu.

Sau đó cười:

【Nhưng cũng không quan trọng nữa, dù sao bây giờ em đã là của anh rồi.】

Tôi trừng mắt:

【Ai là của anh chứ!】

【Tạ An An, em muốn chối à? Rõ ràng vừa mới hôn nhau xong.】

【Hôn rồi thì là của anh chắc?】

Tạ Tinh Thần hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại:

【Được thôi! Như vậy cũng coi như mối quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước rồi nhỉ. Không được từ chối anh nữa, được không?】

Tôi nhướng mày:

【Xem biểu hiện của anh đã.】

18

Khi trở về thành phố Tô thì trời đã tối.

Triệu Vũ Triết gọi điện hỏi thăm tình hình sống chết của tôi, tôi vô tình bật loa ngoài.

【Hello cưng ơi, em… vẫn ổn chứ?】

Tôi khẽ cười:

【Vẫn ổn.】

Tạ Tinh Thần ở bên cạnh khẽ nhíu mày:

【giám đốc Triệu, đừng gọi bạn gái người khác thân mật như thế.】

Trong điện thoại vang lên hai tiếng hít khí đầy kinh ngạc.

Xem ra Thẩm Ba cũng có mặt.

【Tạ… Tạ tổng?】

【Ừ, tôi đây!】

Triệu Vũ Triết cười khan hai tiếng:

【Vừa rồi anh nói… bạn gái?】

Tôi bĩu môi:

【Không phải.】

Tạ Tinh Thần liếc tôi một cái, cười nhạt:

【Không phải bây giờ, nhưng sắp là rồi.】

Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.

Đầu dây bên kia, Triệu Vũ Triết vội kiếm cớ cúp máy.

Sau đó gửi tin nhắn WeChat cho tôi:

【Tạ An An, hai người chơi lớn quá nha! Mới mấy hôm trước còn như người dưng nước lã, giờ quay sang chuẩn bị làm bạn trai rồi?】

Tôi: 【Không được à?】

Triệu Vũ Triết: 【Được, được, được. Ở với Tạ tổng lâu quá, đầu óc không bình thường cũng dễ hiểu.】

Sự theo đuổi của Tạ Tinh Thần không gọi là quá lộ liễu, nhưng cũng chẳng hề âm thầm.

Mỗi sáng và tối đều chào hỏi đúng giờ, không biết học được từ đâu, mặt vẫn lạnh tanh mà ngày nào cũng qua bàn tôi nói:

【Chào buổi sáng.】

Bữa trà chiều thì mỗi ngày một loại bánh ngọt khác nhau, nếu tôi lỡ ăn nhiều một món, cả tuần sau đều là món đó.

Sau này cô nàng bên bộ phận hành chính tới gặp tôi với vẻ mặt khổ sở, hỏi tôi có thể đừng ăn caramel pudding nữa không, vì cả văn phòng sắp phát ngán rồi.

Tôi mới biết, hóa ra là do Tạ Tinh Thần dặn cô ấy chuẩn bị theo khẩu vị của tôi.

Còn dặn thêm: đừng nhắc gì đến việc này trước mặt tôi, sợ tôi ngại.

Lúc đó tôi mới hiểu, tại sao các đồng nghiệp trong văn phòng ai nấy đều biết chút gì đó, nhưng không ai hỏi tôi trực tiếp.

Ngay cả cái miệng lắm chuyện như Triệu Vũ Triết cũng ngoan ngoãn hơn hẳn, cùng lắm là trốn vào một góc không ai thấy rồi nhe răng cười xấu xa:

【Hai người ghê thật đấy.】