Là Tôn Yến Tư.
Hồi học sinh, anh rất thích nghe nhạc. Khi ấy, bài “Gặp Gỡ” của Tôn Yến Tư vừa ra mắt đã nổi khắp cả nước.
Anh tháo tai nghe ra, đưa cho tôi:
【Muốn nghe không?】
Lúc ấy, khuôn mặt anh ngược sáng, cả người như tỏa ra hào quang, khóe môi khẽ cong lên làm dịu đi nét lạnh lùng thường ngày.
Thấy tôi không đưa tay ra, anh dứt khoát đeo tai nghe lên tai tôi.
Đầu ngón tay mát lạnh chạm vào dái tai, khiến tôi rùng mình như bị điện giật.
【Nghe đi, hay lắm đấy.】
Bài hát trong tai nghe đúng lúc ngân lên đoạn: [Gặp được anh, là điều bất ngờ tuyệt vời nhất].
Tim tôi khẽ nhói, hoảng loạn quay sang nhìn anh, cứ ngỡ bí mật trong lòng đã bị phát hiện.
Ánh mắt giao nhau, tôi thấy anh cong mày mỉm cười, giọng nhẹ nhàng:
【Hay không?】
【Ừm!】
【Còn ổn chứ?】
Giọng nam trầm trong hiện thực cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi.
Tạ Tinh Thần đang chỉnh âm lượng:
【Thế này được chưa?】
【À… được rồi.】
Đường nét gương mặt thiếu niên năm ấy dần rõ ràng, từ từ chồng lên khuôn mặt hiện tại.
Chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm như mực là không hề thay đổi. Trần Văn Văn từng nhận xét:
【Cả với chó mà cũng nhìn đắm đuối như thế, trách gì cậu lại thầm thương anh ta. Ai ngồi cạnh cũng phải lạc lối thôi.】
【Tạ Tinh Thần, anh thật sự thích tôi sao?】 — lời vừa buông ra, tôi liền hối hận.
Tôi đang nói cái gì vậy?
Rõ ràng đã vạch rõ ranh giới rồi mà!
Không gian trong xe bỗng chốc yên lặng tuyệt đối vì một câu của tôi, chỉ còn tiếng hát nhẹ nhàng của Tôn Yến Tư vang vọng.
Xe khẽ chao, tôi giật mình kêu lên, mới phát hiện phía trước là trạm dừng nghỉ.
Anh đã rẽ vào lối ra.
Tạ Tinh Thần cho xe dừng ở một chỗ khá vắng người trong bãi đỗ.
Tắt nhạc, tắt máy, tháo dây an toàn.
Anh nghiêng người, ánh mắt sắc bén:
【Tạ An An, rốt cuộc em muốn thế nào?】
Tôi hơi khựng lại, mỉm cười:
【Xin lỗi, tôi lỡ lời.】
【Lỡ lời?】 Tạ Tinh Thần nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị:
【Tạ An An, dù em không thích tôi, thì cũng xin hãy tôn trọng tôi một chút. Đừng lúc thì cho tôi hy vọng, lúc thì lại từ chối tôi. Dù tôi đã thích em từ hồi cấp ba, nhưng em không thể đùa giỡn với tôi như vậy được.】
Anh nói rất nhanh, từng câu từng chữ đâm thẳng vào đầu tôi — tôi trở thành người đùa giỡn tình cảm của anh?!
Một ngọn lửa vô cớ bùng lên trong lòng tôi:
【Đùa giỡn? Tạ Tinh Thần, nếu nói đến đùa giỡn thì phải là anh mới đúng!】
【Tôi khi nào?】
【Anh khi nào à?! Hồi cấp ba anh rõ ràng thích Doãn Nguyệt, tại sao lại trêu chọc tôi? Biết rõ tôi thích anh, mà còn nói kiểu đó, bảo tôi nhìn lại bản thân — nhìn gì? Nhìn tôi không xứng sao?!】
Tạ Tinh Thần cau mày, định nói gì đó thì tôi đã túm lấy cổ áo anh.
Tôi gần như gào lên:
【Còn nữa! Anh gọi tên Doãn Nguyệt mà lại hôn tôi! Tạ Tinh Thần, anh có Bạch Nguyệt Quang của mình rồi, lại còn nói muốn theo đuổi tôi! Mẹ nó, anh nói xem, ai đang đùa giỡn ai?!】
Tôi xả một tràng, cuối cùng cũng thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều.
Tôi đẩy mạnh anh ra, ngả người tựa lưng vào ghế, hốc mắt nóng lên.
Chỉ cần nhớ tới chuyện anh thì thầm gọi tên Doãn Nguyệt trong lúc hôn tôi, tim tôi như bị ai đó bóp chặt, không sao thở nổi.
17
Trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng thở khẽ của tôi.
Một lúc lâu sau, Tạ Tinh Thần bật cười khẽ.
Tôi quay đầu, cau mày nhìn anh — lại phát bệnh rồi à?
Tạ Tinh Thần không còn nét lạnh lùng khi nãy, ánh mắt khóe môi đều dịu dàng:
【Em nói, em đã thích tôi từ hồi cấp ba?】
Tôi trừng mắt, không trả lời.
【Còn nói, chúng ta… đã hôn nhau? Là tối hôm đó?】
Tôi phản bác:
【Không có! Là anh cưỡng hôn!】
Khóe môi Tạ Tinh Thần cong lên:
【Dù sao thì cũng là đã hôn rồi.】
Tôi tiếp tục trừng anh:
【Đồ tồi!】
【Tra nam á?】
Tạ Tinh Thần hơi nhướng mày:
【Tạ An An, em có biết tại sao trong tiểu thuyết nam nữ chính luôn ở bên nhau vào phút cuối không?】
【Anh bị gì vậy!】
Lúc này mà còn nói tiểu thuyết gì chứ, tôi thậm chí có đọc tiểu thuyết đâu.
Tạ Tinh Thần đưa tay đặt lên vai tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh:
【Bởi vì họ luôn hiểu lầm nhau mà không chịu nói rõ…】
【Tạ An An, thứ nhất, Doãn Nguyệt là em họ tôi, em họ ruột đấy. Thứ hai, tôi đã thích em từ hồi cấp ba rồi, việc chuyển trường là do gia đình quyết định. Cuối cùng, nếu tôi lỡ gọi tên Doãn Nguyệt khi hôn em… chắc chắn là em nghe nhầm.】
【Em họ?】
Tôi ngẩn người:
【Sao có thể?】
Tạ Tinh Thần khẽ cười:
【Sau này em đến nhà tôi sẽ biết, hàng thật giá thật. Nhưng chuyện đó không quan trọng.】
Ánh mắt anh dần tối lại, sâu như xoáy nước:
【Em vừa nói, em đã thích tôi từ thời cấp ba? Tôi xác nhận lại lần nữa, là thật chứ?】
Tôi quay mặt đi né tránh ánh mắt anh, đầu óc đang rối tung vì tiếp nhận quá nhiều thông tin cùng lúc.

