Những năm này, có vô số bách tính tự phát đến trước cổng phủ công chúa dập đầu bái lạy, mong Trưởng công chúa vực dậy tinh thần.
Trong các ngôi chùa khắp nơi cũng không thiếu người thắp trường đăng để dâng cúng cho nàng.
Mảnh đất mà tướng quân từng bảo hộ, cũng có người tự phát dựng miếu thờ ông.
Mấy hôm trước, Hung Nô phái sứ thần vào triều yết kiến hoàng đế nước ta.
Không ngờ ngay giữa đại điện lại đưa ra yêu cầu muốn cưới Trưởng công chúa của triều ta, để nối dài hữu hảo hai nước.
Đương kim thánh thượng là thứ đệ của Trưởng công chúa.
Nghe nói giữa đôi chị em họ xưa nay chẳng có tình cảm gì.
Lại thêm trước khi Tiên Hoàng băng hà từng để lại thánh chỉ, lệnh Trưởng công chúa giám quốc.
Trưởng công chúa cũng từng nhiều lần dâng lời can gián nơi triều đường khiến hắn khó chịu.
Mãi đến sau khi tướng quân chết, Trưởng công chúa mới không còn đoái hoài triều chính.
Trưởng công chúa sống cô quạnh những năm ấy, hoàng đế chẳng ít lần se duyên cho nàng.
Đa phần là hạng công tử thế gia ăn chơi lêu lổng, chẳng có bản lĩnh thật sự.
Bị từ chối xong, hắn lại luôn cảm thấy mất mặt.
Giờ có cơ hội tốt như vậy để ép Trưởng công chúa rời kinh, hắn sao chịu bỏ qua.
Hoàng đế trước hết vận động quần thần đặt giang sơn xã tắc lên trước, sau lại hạ chỉ triệu Trưởng công chúa vào cung.
Hắn muốn mượn sức bá quan để dùng đạo đức trói buộc Trưởng công chúa, ép nàng gật đầu cuộc hôn sự này.
Trưởng công chúa hiểu rõ trong lòng, nhưng không thể trái thánh chỉ.
Trưởng công chúa năm năm không xuất thế, lần đầu tiên bước ra khỏi cổng phủ công chúa.
Vậy mà vừa rẽ qua góc đường đã nhìn thấy ta bị tuyết phủ nửa thân, sau lưng lại thấm đẫm một mảng máu.
Nàng ra lệnh cứu ta dậy, lại tự mình chờ đại phu bắt mạch, chắc chắn ta giữ được mạng rồi mới vào cung.
Nhưng chính sự chậm trễ ấy lại khiến số mệnh vốn bị dồn vào đường cùng của nàng xuất hiện một ngả rẽ mới.
8
Hung Nô thủ lĩnh đột ngột bạo vong, con trai con cháu hắn lập tức rơi vào đại chiến tranh đoạt ngôi vị.
Sứ thần Hung Nô cũng trong đêm vội vã quay về.
Việc hòa thân tạm thời gác lại.
Nhưng ai cũng hiểu, hoàng đế sẽ không vì thế mà thôi.
Hung Nô rất nhanh sẽ chọn ra thủ lĩnh mới, đến lúc đó hắn vẫn sẽ ép cửa như cũ.
Vị ma ma theo hầu Trưởng công chúa nhiều năm lén kể những chuyện ấy cho ta nghe, lại hạ thấp giọng nói thêm:
“Chiêu cô nương, nghe nói hầu phủ năm năm trước đã sắp tận khí vận, chính sự xuất hiện của cô khiến nhà họ Lục lại khôi phục vinh quang ngày trước.”
“Cô có thể nghĩ cách nào đó, cũng làm vượng cho điện hạ được không?”
“Tướng quân là vì bảo vệ bách tính Đại Tề mà chết dưới đao Hung Nô, công chúa sao có thể gả vào kẻ thù làm thê tử.”
Ma ma nói đến nghiến răng ken két, ta nghe mà cũng siết chặt khăn tay trong lòng.
Đêm ấy, ta quỳ dưới trăng cầu khấn.
Cầu cho người Hung Nô tốt nhất cứ mãi nội chiến.
Cầu cho hoàng đế lâm một trận bệnh nặng, tốt nhất là thứ bệnh nằm liệt không dậy nổi, chẳng quản nổi chuyện triều chính.
Cầu cho điềm lành từ trời giáng xuống phủ công chúa, để Trưởng công chúa được thượng thiên che chở, nửa đời sau bình an mạnh khỏe.
Ta thành tâm thành ý hướng về ánh trăng, lạy hết lần này đến lần khác, chẳng biết từ khi nào đã ngã ngủ giữa bụi hoa cỏ bồ.
Tỉnh lại thì trời đã sáng rõ, ta cũng đã về trong phòng.
Ta sờ tấm chăn gấm mềm mại trên người, lòng bỗng hoang mang mơ hồ.
Đúng lúc ấy lại nghe ngoài sân vang lên một tràng tiếng kêu hoảng.
“Công chúa điện hạ không xong rồi, bệ hạ đang thiết triều bỗng phát bệnh ngất xỉu, các đại thần đều chờ người vào cung chủ trì triều chính đó!”
Ngay sau đó lại có người hô lên:
“Trời ơi, các ngươi mau nhìn, đám mây kia vậy mà màu tím!”
“Hình như đang càng lúc càng gần phủ công chúa!”
“Ánh tím điềm lành, đây chính là dấu hiệu đại cát!”
Ta vội mặc quần áo chạy ra sân.
Chỉ thấy phía trên phủ công chúa đang tụ lại một đám mây tím vàng, bao phủ cả phủ trong đó.
Trưởng công chúa một thân thanh y bước ra khỏi cổng phủ, sắc tím vàng ấy như có linh tính, vậy mà bám chặt theo nàng.
Khiến quanh người nàng ngập tràn quang mang chói mắt.
Bách tính xung quanh nhìn thấy liền vội quỳ xuống dập đầu.
Chưa đầy một ngày, một truyền mười mười truyền trăm, cả kinh thành đều lan truyền Trưởng công chúa là người được trời chọn, chỉ có nàng mới có thể phù hộ Đại Tề ta.
Thậm chí có người còn bàn tán sau lưng rằng hoàng đế tuổi còn trẻ đã đột phát bệnh ngã gục là vì hắn làm điều ác quá nhiều.
“Cẩu hoàng đế năm nào cũng tăng thuế, căn bản chẳng màng sống chết dân đen, hắn tốt nhất bệnh chết đi!”
“Cùng là huyết mạch thiên gia, Trưởng công chúa âm thầm không biết bỏ ra bao nhiêu vàng bạc trợ cấp cho nhà nghèo khổ chúng ta, nàng hiền lương như thế sao lại chỉ là một công chúa.”
“Nếu nàng là thân nam nhi, thiên hạ này vốn nên để nàng làm chủ mới phải.”
8
Hoàng đế vừa lâm bệnh đã kéo dài suốt một tháng.
Trong thời gian ấy, người Hung Nô vì tranh đoạt ngôi thủ lĩnh đã chết hai vị vương tử và một vương tôn.
Hiện giờ vẫn còn đánh giết không dứt.
Trưởng công chúa bận rộn lo liệu triều chính, đêm nào cũng ở lại Ngự Thư Phòng.
Phía Bắc lại xuất hiện hạn hán.
Trưởng công chúa lo lắng khôn nguôi, nhưng quốc khố đã cạn kiệt, căn bản không lấy đâu ra bạc để cứu tế.
Nàng như mọi khi, trên triều lại tổ chức quyên góp, vậy mà các đại thần ai nấy đều ôm chặt túi tiền, không muốn ra tay giúp đỡ.
“Tiền lấy từ túi chúng ta, danh tiếng tốt đẹp lại rơi hết vào tay nàng.”
“Dân đen ngu muội còn muốn tôn nàng làm nữ đế, chúng ta cứ không bỏ tiền xem nàng làm được gì.”
“Một góa phụ chết chồng mà không ở nhà cho yên, suốt ngày lộ diện ngoài đường còn ra thể thống gì.”
“Thiên hạ này là thiên hạ của đàn ông, đến lượt một người đàn bà như nàng nhảy nhót khắp nơi sao.”
“Bệ hạ nói trước kia không sai, việc nàng nên làm nhất là gả sang Hung Nô để yên xã tắc, như vậy mới thật sự là vì Đại Tề mà góp sức.”
Trên dưới triều đình dấy lên từng đợt lời đồn ác ý, câu nào cũng như đâm thẳng vào tim Trưởng công chúa.
Nhưng nàng không rảnh bận tâm, vẫn chạy khắp nơi quyên tiền.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/hau-phu-bo-lo-ta/chuong-6/

