6

Đêm lão hầu gia đổ bệnh, phố Đông bốc cháy, thiêu rụi mười tám gian cửa hiệu nhà họ Lục.

Hầu phủ chỉ trong một đêm tổn thất nặng nề, gần như mất quá nửa gia sản.

Ngày hôm sau Xương ca vội vã ra ngoài định chạy đến Phong Lạc Lâu, nào ngờ giữa đường ngã một cái rồi không thể đứng dậy nữa.

Lúc tiểu tư cõng hắn về phủ thì vừa hay thế tử đã mời thầy bói đến.

Thầy bói vừa nhìn bộ dạng Xương ca liền lắc đầu thở dài không thôi.

Nói hắn vốn không sống qua nổi tuổi nhược quán, nhờ cơ duyên trước đó mới có thể khỏe mạnh.

Nay hắn tự tay cắt đứt cơ duyên của mình, hiện giờ chỉ mới tàn phế, về sau e rằng ngay cả tính mạng cũng khó giữ.

Xương ca không tin lời thầy bói, hắn nằng nặc cầu lão phu nhân vào cung mời thái y chữa cho mình.

Lão phu nhân thương cháu, đành mặt dày đưa thiếp cầu kiến.

Nhưng bà quên mất thuở trẻ mình kiêu căng ngạo mạn, ỷ có Tiên Hoàng hậu chống lưng, từng đủ điều ức hiếp đánh mắng các hoàng tử thứ xuất.

Trong đó có cả đương kim thánh thượng.

Thánh thượng chẳng những không phái thái y đến, còn sai nội thị truyền khẩu dụ.

Quở trách nhà họ Lục quản thúc không nghiêm, khiến cửa hiệu cháy lan liên lụy dân quanh vùng, ra lệnh trong mười ngày phải bồi thường cho toàn bộ các hộ bị nạn.

Nếu không sẽ giáng tội nhà họ Lục.

Lão phu nhân tính toán số bạc trong tay, nếu theo lời hoàng đế mà bồi thường cho từng nhà, nhà họ Lục thật sự sẽ bị vét sạch.

Bà vừa cuống lên cũng đổ bệnh.

Chuyện của hầu phủ rất nhanh lan khắp phố lớn ngõ nhỏ kinh thành.

Ngay cả những chi tiết vụn vặt cũng bị người ta kể lại y như thật.

Ba ngày sau, ta tỉnh lại trong một gian ấm các.

Tiểu nha hoàn hầu ta nói ta số may, hôm ấy chủ tử nhà nàng vừa khéo đi ngang nơi ta nằm, liền sai người kéo ta ra khỏi đống tuyết.

Chuyện của hầu phủ cũng do nàng kể cho ta nghe.

“Tỷ tỷ hôm đó sốt cao không dứt, tuyết rơi lên người đều bị tỷ làm tan hết.”

“Nếu không như vậy, chủ tử nhà ta cũng chưa chắc phát hiện ra tỷ.”

Nha hoàn nói chủ tử nàng rất lợi hại, chỉ nửa ngày đã tra rõ lai lịch của ta.

Nàng bưng bát thuốc vừa sắc xong đến bên miệng ta, tiện thể nói thêm một câu.

“Tỷ tỷ, chủ tử nói rồi, nếu trong lòng tỷ còn nhớ hầu phủ thì bất cứ lúc nào cũng có thể quay về.”

“Chỉ là lần sau nếu lại bị người ta đuổi ra đường, e sẽ không còn may mắn như vậy nữa.”

Trong lòng ta khẽ cười chua chát.

Ta nhận bát thuốc trong tay nàng uống cạn một hơi, rồi hỏi thăm chuyện về chủ tử nàng.

Nhưng nha hoàn kín miệng vô cùng, chỉ nói đến lúc thích hợp đối phương tự khắc sẽ đến gặp ta.

Ngay trước khi thân thể ta gần như hồi phục, vị ân nhân thần bí cứu mạng ấy cuối cùng cũng xuất hiện.

Dung mạo nàng diễm lệ, khí chất anh khí bức người.

Lại chính là đương triều Trưởng công chúa Mục Lãnh Nhạn.

Hai chân ta lập tức mềm nhũn, quỳ sụp xuống trước nàng.

“Dân nữ khấu kiến Trưởng công chúa điện hạ.”

Mục Lãnh Nhạn liếc mắt nhìn nha hoàn, nha hoàn lập tức quỳ xuống xin tội.

“Chủ tử minh xét, Thu Nhi chưa từng tiết lộ danh húy của chủ tử.”

Thấy Thu Nhi cuống đến sắp khóc, ta vội lấy can đảm lên tiếng giải thích.

“Khi dân nữ còn là ăn mày từng được Trưởng công chúa ban ân, chỉ từ xa nhìn người một lần đã khắc sâu trong lòng không quên được.”

Mục Lãnh Nhạn nghe xong cũng chỉ khẽ gật đầu, nàng miễn lễ cho ta, hỏi ta thân thể hồi phục thế nào rồi.

“Bẩm Trưởng công chúa, dân nữ đã khỏi hẳn, dân nữ nguyện làm trâu làm ngựa để Trưởng công chúa sai khiến.”

Có lẽ ta quá căng thẳng, Mục Lãnh Nhạn lại khẽ mỉm cười với ta.

Nàng bảo ta không cần câu nệ.

Cũng càng không cần ta làm trâu làm ngựa cho nàng.

“Từ sau khi cứu ngươi, mấy ngày nay mọi việc của bản cung đều thuận lợi, nếu ngươi bằng lòng thì ở lại bên cạnh bản cung, làm một ngôi sao may mắn cho bản cung, được chứ?”

7

Ta mừng đến không tả xiết, vội vàng gật đầu lia lịa.

Trưởng công chúa lại hỏi ta rất nhiều điều.

Ví như ta có biết chữ không, đã đọc những sách nào, sinh thần là ngày nào.

Hai điều đầu ta còn có thể đáp được, riêng câu cuối lại khiến ta vô cùng khó xử.

“Dân nữ là đứa ăn mày, đến mặt cha mẹ còn chưa từng thấy.”

Trưởng công chúa thấy ta lộ vẻ buồn bã, liền phất tay một cái, cười nói:

“Có gì khó đâu, bản cung làm chủ, sinh thần của ngươi định vào ngày mồng ba tháng ba, tiết Thượng Tị.”

“Còn cái tên này cũng phải đổi một đổi.”

“Gọi là Mục Thịnh Khai.”

Trưởng công chúa nói có một khúc từ làm riêng cho hoa cúc, hai câu đầu chính là “cúc nở rộ, hương thơm lan tỏa”.

Nàng đặt cho ta tên Thịnh Khai, mong ta như hoa cúc, nở rộ tỏa hương, bền bỉ kiên cường.

Ta kinh hãi không thôi, họ Mục là hoàng tính, ta sao gánh nổi.

Nhưng Trưởng công chúa kiên quyết, ta cũng không dám trái lời nàng.

Thế là, ta lấy thân phận nữ sử, theo bên cạnh Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa năm nay còn chưa đến ba mươi.

Từ khi ta biết chuyện, thường xuyên nghe về những việc thiện nàng đã làm.

Mỗi năm đến sinh thần, nàng đều mở phát cháo ở khắp nơi, bố thí cháo gạo cho những người không nhà không cửa.

Nơi nào có tai họa, nàng đều là người đầu tiên góp tiền góp của dựng chỗ ở cho dân gặp nạn.

Lần đầu ta gặp nàng, nàng đang ở ngoại ô kinh thành, tự tay phát cháo.

Ta chen trong đám đông nhìn nàng từ xa, chỉ thấy nàng đẹp như Quan Âm nương nương, khiến ta vui mừng khôn xiết.

Chỉ tiếc số mệnh Trưởng công chúa lắm nỗi long đong.

Phu quân của nàng là vị Trấn Quốc Đại Tướng Quân lẫy lừng triều này, lại càng là người yêu thanh mai trúc mã lớn lên cùng nàng.

Những năm trước, phần lớn việc thiện nàng làm đều có vị đại tướng quân ấy kề bên đồng hành.

Vợ chồng hai người vốn ân ái hòa mỹ, đáng lẽ là đôi thần tiên quyến lữ khiến người ta ngưỡng mộ nhất.

Nhưng năm năm trước, người Hung Nô bỗng nhiên đại binh xâm phạm nước ta, tướng quân tự xin dẫn quân thân chinh.

Rồi chết trong trận chiến cuối cùng với Hung Nô.

Tin tướng quân tử trận truyền về kinh thành, Trưởng công chúa đã mang thai mấy tháng, vừa nghe dữ liền đổ bệnh nặng một trận.

Đứa bé cũng vì thế mà sảy.

Từ đó, nàng sống lặng lẽ lạnh lẽo trong phủ công chúa.

Gần như không còn lộ diện trước người đời.

Nhưng đến ngày sinh thần nàng, quản gia phủ công chúa vẫn dựng lều phát cháo ở khắp nơi như cũ.