Ta đem mệnh lệnh của lão phu nhân thuật lại từng điều một, vốn tưởng Xương ca sẽ ủ rũ cụp đầu rồi lại tự nhốt mình mấy ngày, không ăn không uống.

Ai ngờ hắn đập bàn một cái, nhảy phắt lên cao.

“Phúc Bảo, ngươi biết cái gì gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng không?”

“Có ta ở đây, sẽ không để ngươi chịu khổ.”

Để ta không bị lão phu nhân bắt lỗi mà phạt, Xương ca học hành còn tự giác hơn ngày thường.

Cưỡi bắn cũng cực kỳ chăm chú.

Ta dậy sớm hay buồn ngủ, hắn lén nhờ người làm một chiếc gối nhỏ nhét trong giỏ sách.

Hắn học thuộc, ta ôm gối trốn dưới hành lang chợp mắt.

Còn cơm canh thì đầu bếp làm xong sẽ lén đưa vào tiểu trù phòng, rồi ta bưng ra cho hắn ăn.

Thế nên, ngày tháng của ta coi như còn chịu đựng được.

Đáng tiếc cảnh đẹp chẳng dài, hôm ấy Tôn đại nương hầu bên lão phu nhân lại lén nấp trong tiểu trù phòng, bắt tại trận mấy bà đầu bếp.

Bà ta lập tức túm cánh tay ta, kéo lê đến trước mặt lão phu nhân.

Lão phu nhân tức ta ngoài mặt vâng dạ trong lòng làm khác, liền muốn sai người đánh ta bằng ván.

May mà Xương ca đến kịp, ăn vạ lăn lộn một hồi mới cứu được ta.

Nhưng về sau chúng ta muốn giở trò giả cũng không được nữa.

Trong sự giám sát công khai lẫn ngấm ngầm của lão phu nhân, ta ở hầu phủ dậy còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn chó.

Mỗi ngày nhóm lửa nấu nướng, tay bị mài tróc mất một lớp da.

Khói hun lửa táp, da dẻ ta cũng chẳng còn mịn trắng như trước.

Sắc mặt cũng ngày một tệ.

Ban đầu Xương ca còn lo ta sống không tốt sẽ ảnh hưởng đến vận khí của hắn.

Nhưng suốt hai năm, hầu phủ chẳng xảy ra chuyện lớn nào, vinh hoa phú quý trước kia vẫn còn nguyên.

Dần dần, Xương ca cũng chẳng còn đối xử với ta như trước.

Hắn không gọi ta là Phúc Bảo nữa, mà theo lão phu nhân gọi thẳng tên ta.

Cúc Sinh.

3

Chỉ có lão hầu gia vẫn gọi ta là Phúc Bảo, thỉnh thoảng ông còn sai Hồ bá lén mang điểm tâm yến sào tới cho ta ăn.

Ông luôn nói trong lòng áy náy, để ta chịu quá nhiều khổ sở.

Vì phần tốt ấy của lão hầu gia, ta mấy lần dập tắt ý định rời khỏi hầu phủ.

Cho đến hôm nay, lão hầu gia gọi ta tới, nói với ta rằng ông đã thuyết phục được lão phu nhân để ta và Xương ca thành hôn.

“Phúc Bảo, sau này con chính là tiểu thiếu nãi nãi của phủ này, sẽ không cần làm những việc hạ nhân nữa.”

Trong lòng ta dấy lên một cảm giác vướng víu, không hiểu sao lại có chút chống cự.

Ta hỏi lão hầu gia trong lòng Xương ca nghĩ thế nào.

Lão hầu gia cười, vỗ vỗ vai ta bảo ta cứ yên tâm.

Nói cháu ruột của ông, ông hiểu nhất; Xương ca và ta sớm tối kề cận suốt năm năm, trong lòng tự nhiên là đồng ý.

Nhưng lão hầu gia nào biết gần đây Xương ca hành xử ra sao.

Ta dọn bàn học của hắn, phát hiện hắn giấu một quyển tranh, trên đó vẽ vời lung tung khiến người ta nhìn mà đỏ mặt.

Có mấy lần tan học Xương ca không cho ta theo, nói muốn cùng mấy bạn đồng môn đi đối thơ.

Ta lo hắn bị người ta dẫn hư, lén theo sau mới phát hiện bọn họ lại đến Phong Lạc Lâu uống rượu.

Nghe nói trong đó có cô nương Hồng Anh xinh đẹp như tiên tử, Xương ca còn đặc biệt làm một bài thơ mừng sinh thần nàng.

Ta vốn định nói những chuyện này cho lão hầu gia nghe, nhưng còn chưa mở miệng mặt đã đỏ bừng.

Lão hầu gia lại tưởng ta thẹn thùng, cười ha hả quay người đi tìm thầy bói để hợp bát tự chọn ngày lành.

Tin ta và Xương ca sắp thành thân rất nhanh lan khắp phủ.

Đám hạ nhân lén lút chạy đến chúc mừng ta, tặng ta rất nhiều đồ ăn.

Đúng lúc ta ôm một hộp bánh trái mứt kẹo về phòng, lại đụng phải Xương ca mặt đen đứng ngay trước cửa.

Ta ở hầu phủ ngót nghét năm sáu năm, hắn cũng sớm từ một kẻ gầy yếu bệnh tật trưởng thành thành một thiếu niên tuấn tú phong nhã, dáng như ngọc thụ trước gió.

Chẳng biết từ khi nào, đứng trước mặt hắn ta không chỉ thấp đi một đoạn, mà ngay cả khí thế cũng yếu đi mấy phần.

Thấy hắn, ta không dám như trước gọi hắn là Xương ca nữa, chỉ đành khẽ gọi.

“Tiểu thiếu gia.”

Nào ngờ lời ta còn chưa dứt, Xương ca bỗng bước lên đá mạnh một cước hất tung chiếc hòm gỗ trong tay ta.

Sức hắn lớn vô cùng, mũi chân quét qua cằm ta, cả người ta không khống chế được mà đổ nhào sang một bên.

Khuỷu tay nện xuống đất, ta không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn.

Xương ca dường như không ngờ hắn lại đá trúng ta, theo bản năng tiến lên một bước định đưa tay đỡ.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm ánh mắt ta, hắn lại rút tay về.

Hắn rất nhanh thu lại vẻ lo lắng trong mắt, lạnh giọng hỏi ta.

“Cúc Sinh, ngươi có biết tổ phụ đã bắt đầu sắp xếp chuyện thành hôn của hai ta chưa?”

Ta khó nhọc bò dậy từ dưới đất, không nhìn vào mắt hắn, chỉ khẽ đáp một tiếng.

“Dạo trước lão hầu gia gọi ta đến, có nhắc qua một câu.”

Xương ca nghe xong lại càng nổi giận.

Hắn ra lệnh cho ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Quả nhiên ngươi đã biết sớm rồi, hóa ra cả phủ trên dưới đều giấu ta một mình.”

“Việc hôn nhân của chính ta không tự quyết được cũng thôi, giờ còn phải từ miệng một kẻ hạ nhân mà biết hết.”