Ta đi xin cơm, xin đến trước quán của một thầy bói.

Ông ta bấm đốt ngón tay tính một hồi rồi bảo ta là tướng “vượng phu” trời sinh, ai cưới ta ắt sẽ được làm quan cao, hưởng lộc dày, vinh hoa phú quý dùng mãi không hết.

Một lão hầu gia đi ngang nghe thấy vậy, nheo mắt nhìn ta cười một cái.

Thế là ta lắc mình một cái, từ đứa ăn mày đầu đường hóa thành con dâu nuôi của phủ hầu.

Từ ngày ta vào phủ, điền trang của hầu phủ năm nào cũng được mùa, cửa hàng kiếm tiền đầy bồ đầy thúng.

Ngay cả tiểu thế tử vốn ốm yếu quanh năm cũng có thể liền một hơi ăn sạch ba bát cơm.

Ấy vậy mà đúng lúc ta sắp sửa viên phòng với tiểu thế tử, lão phu nhân đi lễ Phật ở ngoài lại trở về.

Bà ta khinh ta xuất thân hèn mọn, chửi mắng om sòm rồi đuổi ta khỏi hầu phủ.

Ta ngất lịm trong băng tuyết.

Đêm ấy, phố Đông bốc hỏa, thiêu rụi mười tám gian cửa hàng của hầu phủ.

Ngay sau đó hầu gia ra ngoài bị cướp, tiểu thế tử ngã một cái ngay trên đất bằng rồi từ đó không bao giờ đứng dậy được nữa.

1

Lão hầu gia vốn chỉ ôm tâm thế thử xem mà đưa ta về phủ.

Nào ngờ ta vừa mới ăn được một bữa no trong hầu phủ, vị thế tử của phủ hầu năm xưa vì lỡ lời đắc tội hoàng đế mà bị phái đi canh lăng, liền được phục chức và điều về kinh.

Hầu phủ trầm lắng bao năm bỗng chốc một đêm khôi phục lại phồn hoa như cũ.

Quan lại quyền quý kéo đến chúc mừng đông không kể xiết, ngay cả mấy kẻ thường ngày bất hòa với hầu phủ cũng ngượng ngùng xách lễ đến lộ mặt một phen.

Lão hầu gia hớn hở nhìn đám người, ngay tại chỗ gả ta cho đứa cháu nội ông thương nhất—Lục Xương Hưng.

Tiểu thế tử tương lai của hầu phủ.

Ta nhìn Lục Xương Hưng thấp hơn ta một cái đầu, gầy đến da bọc xương, chỉ thấy con đường phía trước thật nặng nề dài xa.

Ta vào phủ chưa lâu, nhưng cũng nghe ngóng được đôi điều.

Mẹ ruột của Lục Xương Hưng chính là chính thất của thế tử gia vừa được gọi về kinh phục chức.

Nghe nói lúc mang thai vì lo nghĩ u sầu mà sinh bệnh, sau khi sinh chưa được mấy ngày thì qua đời.

Khiến Lục Xương Hưng vốn đã yếu từ trong thai, sinh ra lại càng ốm oặt.

Lão hầu gia ba đời đơn truyền, đến Lục Xương Hưng là đời thứ tư.

Ông thương đứa cháu bảo bối ấy như tròng mắt, vậy mà đứa trẻ số khổ: cha phạm lỗi bị giáng chức, mẹ lại mất sớm.

Để nuôi Lục Xương Hưng lớn lên, lão hầu gia chẳng tiếc rải vàng vung bạc, cầu y hỏi thuốc khắp nơi.

Thế nhưng thuốc thang đổ vào như nước chảy, Lục Xương Hưng vẫn nửa sống nửa chết, chẳng khá lên chút nào.

Bảy tám tuổi rồi mà đi đứng vẫn phải có người dìu.

Vậy mà ta vừa dọn đến ở trong viện của cậu chưa đầy một tháng, cậu không những có thể tự mình đi lại, đến cả lời nói cũng trở nên rành rọt mạnh mẽ hơn nhiều.

Sáng sớm ta ăn một bát sữa bò chưng yến, cậu liền phải uống hết một âu cháo thịt nhung tươi đầy ắp.

Giữa trưa ta nhiều lắm chỉ ăn được hai cái đùi gà, cậu lại ăn trọn một con ngỗng quay.

Bữa tối ta thường dùng chút rau nhỏ bánh ngọt, cậu vẫn cứ cá thịt ê hề.

Nếu là trước kia, lão hầu gia dẫu có lòng cũng không moi đâu ra nhiều bạc đến vậy để bồi bổ cho cậu.

Bởi tiền trong phủ đều đổ vào việc bốc thuốc cho cậu cả rồi.

Nhưng hiện giờ, việc làm ăn của cửa hiệu nhà họ Lục càng làm càng hưng thịnh.

Chỉ riêng khoản kiếm được trong thời gian ta vào phủ đã nhiều hơn tổng cộng ba năm trước cộng lại.

Vào hạ, mưa dầm không dứt.

Không chỉ điền trang nhà họ Lục xanh tốt mừng rỡ, ngay cả nạn hạn ở phương Bắc cũng được dịu đi.

Lão hầu gia mỗi lần nghe tin vui đều sai người đến thiên viện biếu ta châu báu món ngon.

Ta thường nghe bá bá họ Hồ—người hầu hạ bên ông—nói rằng:

“Lão gia hôm nay lại vuốt râu lẩm nhẩm câu ấy: ‘Phúc đến rồi, vận đến rồi, phúc vận nâng đỡ, hưng thịnh trăm năm.’”

Đó là một câu thầy bói mù xem mệnh cho ta thuận miệng buông ra.

Thế mà lão hầu gia khắc ghi trong lòng, lại còn hay treo nơi cửa miệng để khoe.

Chuyện này dần truyền khắp phủ, người trong phủ lén lút sau lưng đặt cho ta một tiểu danh gọi là “Phúc Bảo”.

Lão hầu gia nghe xong, vậy mà cũng gọi theo.

“Phúc Bảo, hôm nay trời nóng, nhà bếp chuẩn bị sẵn băng lạc sữa bò con thích ăn, con nhớ chớ tham nhiều kẻo nhiễm lạnh.”

“Tiểu thư Phúc Bảo, hôm nay đại gia muốn đưa cô và cậu Xương ra ngoại ô cưỡi ngựa, đây là một đôi miếng bảo vệ đầu gối nô tỳ vừa may mới cho cô, cô nhất định phải cẩn thận đừng để bị thương.”

“Phúc Bảo con thấp quá, con ngựa con này tính tình hiền nhất, hợp cho con cưỡi. Ta dắt dây cương, con ngồi lên, ta đưa con đi hai vòng trước để quen đường.”

Từ lão hầu gia cho đến nô bộc, thậm chí cả Lục Xương Hưng cũng gọi ta như vậy theo họ.

Gọi riết gọi mãi, ta lại quen với cái tên ấy.

Thoắt cái ta đã ở hầu phủ gần ba năm.

Trong phủ trong ngoài tu sửa không biết bao nhiêu lượt, tiền công của hạ nhân cũng tăng hết lần này đến lần khác.

Tiền mừng tuổi lão hầu gia gói cho ta mỗi dịp lễ tết lại nhiều hơn lần trước.

Mắt thấy một mùa năm mới lại sắp đến, lão phu nhân vẫn ở chùa xa cầu phúc bỗng nhiên truyền tin nói muốn về phủ.

Tin tức truyền về, ta rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi trong phủ.

Đầu tiên là lão hầu gia nhìn tiểu tư đưa thư mà thở dài liền ba tiếng.

Tiếp đó quản gia Hồ bá triệu tập mọi người, dặn dò những điều cần chú ý khi nghênh đón lão phu nhân hồi phủ.

Cuối cùng là Lục Xương Hưng.

Cậu cả ngày tự nhốt mình trong phòng, rầu rĩ không vui.

Đến cả con ngỗng quay mà nhà bếp dâng lên—món cậu thích nhất—cậu cũng chẳng ăn một miếng.

Không hiểu sao, ta cũng theo đó mà căng thẳng.

Ta nghĩ vị lão phu nhân chưa từng gặp mặt ấy rốt cuộc là nhân vật thế nào, mà khiến trên dưới trong phủ ai nấy đều như lâm đại địch, cẩn trọng dè chừng đến vậy.

2

Trong phủ mở tiệc lớn để mừng lão phu nhân lễ Phật hồi gia.

Trên yến tiệc, lão phu nhân hơi cụp mắt, nhìn những món trân tu đủ sắc bày kín trước mặt, hồi lâu sau khẽ hừ một tiếng.

“Lục Viễn Sơn.”

Bà gọi thẳng tên húy của lão hầu gia trước mặt mọi người, giọng điệu khinh miệt.

“Nghe người ta nói ông từ ven đường nhặt về một con nha đầu, còn định gả cho Xương ca làm vợ?”

Lão hầu gia vốn uy nghi trước đám đông, thoáng chốc khí thế tụt mất ba phần.

Chỉ vì vị lão phu nhân này thuở nhỏ từng được nuôi bên gối Tiên Hoàng hậu, xuất thân quận chúa.

“Xương ca nhà ta là thân phận gì, sao có thể cưới một kẻ ăn mày làm thê tử.”

Ngay sau đó, lão phu nhân hạ lệnh đuổi ta ra khỏi phủ.

Lời còn chưa dứt, lão hầu gia loạng choạng một cái suýt thì đứng không vững.

Người trong phủ cũng ai nấy thót tim nhìn ta, từng gương mặt đầy vẻ sầu lo.

Phải biết rằng trước khi ta đến hầu phủ, lão hầu gia còn đang lo lắng chuyện sinh kế trong phủ, tính đến cả việc giải tán gia nô để tiết kiệm chi tiêu.

Mọi người vừa mới được sống mấy năm ngày lành, chẳng lẽ lại phải qua một đêm trở về nguyên dạng hay sao.

Ai nấy sốt ruột nhìn về phía lão hầu gia, sợ ông gật đầu đáp ứng.

May mà đúng lúc ấy thế tử gia đứng ra thay ta giải vây.

Hắn nói Xương ca còn nhỏ, thành thân cũng không cần gấp; ta tuy xuất thân kém một chút nhưng làm việc lanh lợi.

Lão phu nhân với ai cũng chau mày lạnh mắt, chỉ riêng với thế tử gia là dịu giọng hòa nhã hơn đôi phần.

Bà lúc này mới đồng ý để ta ở lại trong viện của Xương ca, làm một nhất đẳng nữ sử.

Bề ngoài lão phu nhân ban ân, nhưng hễ quay lưng khỏi người khác bà liền bắt đầu tìm trăm phương nghìn kế gây khó dễ cho ta.

Gọi ta đến răn dạy.

Bắt ta mỗi ngày sáng tối đúng giờ đều phải theo Xương ca sang viện bà thỉnh an nghe dạy bảo, còn phải tự tay trông chừng việc học hành cưỡi bắn của Xương ca.

Hễ phát hiện Xương ca lười nhác, ta phải thay hắn chịu phạt.

Ngay cả cơm nước hằng ngày của Xương ca, lão phu nhân cũng bắt ta phải đích thân lo liệu.

Ta nghe mà đầu to ra thành hai cái, bước ra khỏi cổng viện lão phu nhân suýt nữa chẳng kìm được mà khóc.

Đi ngang nhà bếp, mấy bà đầu bếp nhiệt tình vẫy tay gọi ta.

Thịt cuốn vừa mới ra lò, bánh khoai mài nhân táo nóng bỏng miệng, còn có gà đậu xị béo ngậy thơm nức.

Mắt thấy toàn là món ta thường thích ăn, vậy mà ta chẳng nhấc nổi chút tinh thần nào.

Chỉ cúi gằm mặt, lầm lũi đi về viện của Xương ca.