Mẹ tôi nhân lúc tôi đi công tác, lặng lẽ chuyển sạch 6,5 triệu tệ trong tài khoản của tôi.

Không phải nhầm lẫn.

Không phải vay tạm.

Là rút sạch.

Số tiền tôi cày cuốc bao năm trời, bà đem đi mua một căn hộ cao cấp trả thẳng cho em trai tôi.

Tôi về nhà hỏi cho ra lẽ.

Bà ngồi đó, bình thản đến đáng sợ:

“Con là con gái, giữ nhiều tiền thế làm gì? Em trai con mới là gốc rễ của nhà này.”

Chỉ một câu.

Tim tôi lạnh ngắt.

Không phải vì mất tiền.

Mà vì tôi hiểu… trong lòng bà, tôi chưa từng được xem là “người nhà”.

Tôi không làm ầm ĩ.

Không khóc. Không tranh cãi.

Sáng hôm sau, tôi đặt vé một chiều đi Paris.

Vừa đi, vừa đoạn tuyệt.

Mười tám năm.

Mười tám năm tôi không quay đầu.

Cho đến một ngày, bố gọi.

Giọng ông già đi rất nhiều, mệt mỏi như vừa bước qua cả một đời người:

“Mẹ con mất rồi… Bà ấy để lại cho con một lá thư. Con về xem đi.”

Tôi cúp máy.

Tay vẫn cầm điện thoại, nhưng lòng chẳng còn dao động.

Lá thư đó…

Là lời xin lỗi muộn màng?

Hay lại là một ván cờ khác được bày sẵn cho tôi?

Có những tổn thương không phải vì mất tiền.

Mà vì bạn nhận ra… mình chưa từng được yêu như một đứa con.

1.

Tôi cúp máy.

Giọng bố vẫn còn vang trong tai, già nua, mệt mỏi, thấp thoáng một chút cầu xin.

Ngoài khung cửa kính sát trần của căn hộ ở Paris, ánh đèn rực rỡ trải dài như một dải ngân hà lạnh lẽo.

Ở đây không có gia đình tôi.

Chỉ có tôi.

Mười tám năm rồi.

Tôi mở máy tính. Giao diện sáng lên, lạnh như kim loại.

Thành thạo đặt một vé sớm nhất về nước.

Một chiều.

Không do dự.

Chiếc vali bị kéo ra khỏi kho chứa. Tôi chỉ xếp vài bộ đồ thay, một balo đơn giản, hộ chiếu, và một chiếc thẻ tín dụng màu đen.

Vậy là đủ.

Tất cả trong căn hộ này — tranh hiện đại treo trên tường, những chiếc cúp thiết kế đặt trên bàn — đều là thành quả của mười tám năm tôi tự tay giành lấy.

Không có lấy một tấm ảnh.

Đặc biệt là ảnh gia đình.

Tôi đã bỏ được thói quen giữ những thứ đó từ rất lâu.

Loa sân bay vang lên, đều đều và vô cảm.

Hợp với tâm trạng tôi một cách kỳ lạ.

Tôi lên máy bay, ngồi xuống, thắt dây an toàn.

Mọi động tác liền mạch, không một nhịp ngập ngừng.

Máy bay cất cánh.

Paris thu nhỏ dần sau ô cửa, biến thành một vệt sáng mờ nhòe.

Giống như quá khứ của tôi — tưởng đã nhạt phai.

Tôi nhắm mắt.

Nhưng cảnh tượng mười tám năm trước vẫn rõ ràng đến tàn nhẫn.

Hôm đó tôi vừa kết thúc một dự án, mệt mỏi kéo vali về nhà. Vừa mở cửa, bên trong tràn ngập tiếng cười.

Em trai tôi, Giang Minh, cầm chìa khóa nhà mới lắc lư đầy đắc ý.

Mẹ tôi, Lưu Ngọc Phân, mặt rạng rỡ tự hào.

Bố tôi, Giang Chấn Quốc, ngồi một bên hút thuốc, im lặng.

Tôi còn cười hỏi: nhà mình có chuyện vui gì thế?

Giang Minh nói cậu ta mua nhà rồi. Trả thẳng. Căn hộ cao cấp.

Tôi khựng lại.

Cậu ta vừa tốt nghiệp, lấy đâu ra tiền?

Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn ngân hàng.

Số dư khả dụng: 320 tệ.

Tim tôi rơi thẳng xuống đáy.

Tôi mở app ngân hàng. Nhìn dãy lịch sử chuyển khoản dài dằng dặc.

Người nhận: Giang Minh.

6,5 triệu tệ.

Không thiếu một đồng.

Là toàn bộ tiền tôi tích cóp suốt bao năm.

Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.

Bà tránh ánh mắt tôi.

Tôi hỏi, vì sao.

Lần này bà không né nữa, mà nhìn thẳng tôi, giọng đầy lẽ phải.

“Con là con gái, giữ nhiều tiền thế làm gì?”

“Em trai con mới là gốc rễ của nhà này.”

“Tiền của con chẳng phải cũng là tiền của gia đình sao?”

“Mua cho nó một căn nhà, sau này còn đỡ đần cho con, có gì sai?”

Từng chữ như những mũi băng đâm thẳng vào tim tôi.

Đóng băng nốt chút ấm áp cuối cùng.

Tôi không cãi.

Không khóc.

Chỉ nhìn họ, khẽ cười.

Ngày hôm sau, tôi rời đi.

Máy bay xuyên qua tầng mây. Ánh nắng chói lòa.

Tôi mở mắt nhìn ra ngoài — chỉ có một khoảng trắng mênh mông.

Mười tám năm.

Từ một cô gái trắng tay, tôi trở thành người mà người khác gọi là “tinh anh”.

Tôi từng nghĩ mình đã miễn nhiễm với mọi thứ.

Vậy mà chỉ một cuộc gọi của bố vẫn kéo tôi về điểm xuất phát.

“Mẹ con mất rồi.”

“Bà ấy để lại cho con một lá thư.”

Máy bay hạ cánh.

Không khí ẩm quen thuộc ập vào mặt.

Tôi không liên lạc với ai.

Bắt một chiếc taxi.

Báo địa chỉ mà tôi từng nghĩ cả đời sẽ không nhắc lại.

Xe lăn bánh.

Thành phố thay đổi rất nhiều. Cao ốc chen chúc, đèn neon rực rỡ.

Chỉ có con đường dẫn về nhà cũ là dường như vẫn thế.

Những cây ngô đồng ven đường đã già đi.

Xe dừng trước một khu chung cư cũ kỹ.

Tôi trả tiền, bước xuống.

Đeo chiếc balo đơn giản, từng bước tiến về tòa nhà quen thuộc.

Đèn hành lang vẫn mờ đục. Đèn cảm ứng, phải dậm mạnh mới sáng.

Tôi không muốn.

Tôi đi trong bóng tối, lên đến tầng năm.

Đứng trước cánh cửa sơn đã bong tróc.

Tôi còn ngửi thấy mùi thức ăn từ bên trong — mùi của một gia đình xa lạ.

Tôi giơ tay định gõ.

Cánh cửa bất ngờ mở ra.

Người đứng đó là Giang Minh.

Cậu ta béo hơn, già hơn. Mặc đồ ở nhà hàng hiệu, mặt bóng nhẫy.

Nhìn thấy tôi, cậu ta sững lại.

Như nhìn thấy một hồn ma.

Sốc.

Khó tin.

Rồi dần dần, chuyển thành bực bội, như thể tôi vừa xâm phạm lãnh địa của cậu ta.

“Chị?”

Cậu ta cau mày.

“Sao chị lại về?”

2.

Tôi nhìn cậu ta.

Gương mặt ấy vừa quen, vừa xa lạ.

Mười tám năm đủ để thay đổi rất nhiều thứ.

Kể cả ánh mắt một con người.

Trong mắt Giang Minh không có chút mừng rỡ khi gặp lại chị gái.

Chỉ có sự khó chịu bị quấy rầy, không thèm che giấu.

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn.

Sự im lặng của tôi dường như khiến cậu ta càng bực bội.

Tôi bước qua người cậu ta, đi thẳng vào nhà.

Cậu ta giật mình, định cản, nhưng cuối cùng vẫn không dám.

Khung cảnh bên trong khiến mắt tôi nhói lên.

Toàn bộ nội thất đã bị thay mới.

Phong cách Âu châu rườm rà, phô trương.

Đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa trần.

Bộ sofa da nặng nề chiếm hết phòng khách.

Trên tường là một bức ảnh cưới khổ lớn.

Giang Minh và một người phụ nữ tôi chưa từng gặp, cười ngọt ngào trong khung hình.

Ngôi nhà này không còn sót lại dù chỉ một mảnh ký ức của tôi.

Nó đã trở thành tổ ấm của người khác.

Một tổ ấm được xây bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi.

Một bóng người già nua bước ra từ trong phòng.

Là bố.

Ông còn tiều tụy hơn cả giọng nói qua điện thoại.

Tóc bạc trắng. Lưng còng hẳn xuống.

Thấy tôi, trong đôi mắt đục mờ ấy lóe lên một tia sáng.

“Vi Vi… con về rồi.”

Giọng ông run.

Tôi nhìn ông, cổ họng nghẹn lại.

Cuối cùng cũng chỉ bật ra được một chữ.

“Bố.”

Không hơn.

Giang Minh đóng cửa lại phía sau.

Một người phụ nữ mặc tạp dề ló đầu từ bếp ra.

Chắc là vợ cậu ta.

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy cảnh giác và dò xét.

Như đang nhìn một kẻ xâm nhập.

Giang Minh hắng giọng, cố lấy lại cảm giác làm chủ.

“Chị, mấy năm nay chị đi đâu vậy?”

“Đi cũng không nói một tiếng, chẳng thèm liên lạc với gia đình.”

Giọng điệu trách móc, như thể đang ban phát ân huệ.

Như thể người sai là tôi.

Tôi không buồn nhìn cậu ta.

Ánh mắt tôi chỉ đặt trên bố.

“Lá thư đâu?”

Tôi hỏi.

Ngắn gọn. Rõ ràng. Không cảm xúc.

Tôi về đây vì lá thư.

Không phải để xem gia đình ba người này tận hưởng cuộc đời đáng lẽ thuộc về tôi.

Câu hỏi của tôi cắt phăng lớp vỏ ấm áp giả tạo trong phòng.

Không khí đông cứng.

Mặt Giang Minh lúc xanh lúc trắng.

Vợ cậu ta khẽ kéo tay áo chồng.

Bố thở dài. Nếp nhăn hằn sâu thêm.

“Vi Vi, con vừa xuống máy bay… ngồi nghỉ đi đã.”

“Ăn cơm rồi nói.”

Tôi đứng yên.

“Tôi không về đây để hàn huyên.”

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ rõ.

Rõ đến mức khiến từng người trong căn phòng đều cảm nhận được khoảng cách lạnh buốt.

Giang Minh không nhịn nổi nữa.

“Chị! Thái độ gì vậy?”

“Mẹ vừa mất, chị đã lạnh lùng như thế à?”

“Chị còn có lương tâm không?”

Cậu ta đứng trên cao, nhân danh đạo đức mà phán xét tôi.

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

Ánh mắt tôi hẳn rất lạnh.

Lạnh đến mức cậu ta vô thức lùi nửa bước.

“Lương tâm?”

Tôi lặp lại, nhẹ như đang nếm thử một trò cười.

“Năm đó, khi các người vét sạch tiền của tôi, sao không nhắc đến lương tâm?”

“Cậu ở trong căn nhà mua bằng tiền tôi, sống cuộc đời vốn thuộc về tôi… bây giờ lại nói với tôi về lương tâm?”

Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, từng chữ một.

“Giang Minh, cậu không có tư cách.”

Cậu ta nghẹn lời. Mặt đỏ bừng như gan heo.

Không khí sắp bùng nổ.

Bố vội vàng chen vào giữa chúng tôi.

“Đủ rồi! Đừng nói nữa!”

Ông mệt mỏi xua tay.

Rồi quay sang tôi, giọng thấp hơn.

“Vi Vi… thư… ở trong phòng mẹ con.”

“Bố vẫn giữ cho con.”

Ông chỉ về cánh cửa cuối hành lang, khép kín.

“Nhưng…”

Ông khựng lại. Ánh mắt phức tạp.

“Bà ấy còn để lại cho con một thứ.”

“Bà nói… con nhất định phải tự mình xem.”

3.

Phòng của mẹ.

Cũng từng là phòng của tôi.

Sau khi tôi rời đi mười tám năm trước, bà dọn vào đây.

Tôi không nói gì.

Chỉ bước thẳng về phía cánh cửa cuối hành lang.

Ánh mắt của Giang Minh và vợ cậu ta ghim sau lưng tôi như những mũi kim.

Oán hận. Không cam lòng.

Bố lặng lẽ theo sau, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.

Lạnh ngắt.

Vặn nhẹ.

Cửa mở.

Một mùi cũ kỹ, khép kín lâu ngày ùa ra.

Phòng không bật đèn. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ phòng khách hắt vào, vẽ nên những đường viền mờ mờ của đồ đạc.

Tôi lần tay lên tường, bật công tắc.

Ánh đèn vàng đục bừng lên.

Tôi sững người.

Mọi thứ… vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi.

Chiếc giường đơn.

Bàn học cũ.

Cái tủ quần áo sơn bong tróc.

Trên tường vẫn còn tấm poster ban nhạc tôi từng mê mẩn năm đó, chỉ là đã phai màu và ố vàng.

Căn phòng này như một góc bị thời gian bỏ quên.

Hoàn toàn lạc lõng giữa căn nhà bên ngoài đã được “nâng cấp” hào nhoáng.

Như một vết sẹo cố tình giữ lại.

Ánh mắt tôi dừng ở bàn học.

Trên mặt bàn sạch sẽ, chỉ đặt một phong bì đã ngả màu.

Chữ viết quen thuộc của mẹ tôi.