Sau này ta nghe nói, khi Thanh Diện Quỷ tàn sát Côn Lôn, tông chủ họ Diệp đã ch,et để bảo vệ con cháu nhà họ Chu. Cậu thiếu niên họ Diệp trốn khỏi nhà, muốn đi nhặt xác cha mình.

Lúc đó, ta nghĩ Diệp Xuân Cập và ta thật đồng bệnh tương lân, liền cởi áo khoác nhỏ đắp cho cậu, ngồi cạnh giữ ấm.

Khi cậu tỉnh lại, thần trí vẫn chưa hồi phục. Nhìn tuyết càng rơi càng dày, ta biết hang núi sớm muộn cũng bị vùi lấp, nên cắn răng chịu đau, cố gắng kéo cậu rời khỏi. Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng ta kiệt sức ngất đi, nhưng dì ta đã tìm thấy cả hai.

Hóa ra, đây chính là điều mà Chu Mộ Yên chế nhạo là sự “ngu ngốc” của ta.

Không lạ khi trước khi qua đời, dượng ta nhất định muốn gả ta vào nhà họ Diệp. Ông nói chỉ cần Diệp Xuân Cập còn chút lương tâm, hắn sẽ đối xử tốt với ta.

Nhưng thân thế ta bị dì che giấu, Diệp Xuân Cập chỉ nhớ rằng cô bé cứu hắn năm xưa là người phương Bắc. Vì thế hắn bị Chu Mộ Yên lợi dụng, cam tâm làm “con rối” của nàng trong nhiều năm.

Hiểu rõ tất cả, ta không buồn, ngược lại tâm trí trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết.

Ta siết chặt thanh kiếm. Kiếm sẽ dẫn ta đến đúng người, nói cho ta biết việc đúng cần làm.

Không phải liều lĩnh lao vào hỗn chiến gi,et Lưu Bệnh để gây thêm phiền phức cho Từ Ân, mà là bảo vệ những người dân yếu đuối bị giang hồ cuốn vào cảnh khổ.

Cha mẹ từng nói, cả đời họ rút kiếm chỉ vì mong muốn thiên hạ thái bình.

Vậy thì, đời ta làm sao có thể để những người dân khổ sở càng thêm đau thương?

Trong khoảnh khắc, dường như bóng dáng cha mẹ hiện lên. Họ quay lưng nhìn dãy núi bị giày xéo, những dân thường đói khát ch,et gục. Họ quay lại, đau lòng nhìn ta.

“Sơn Quân, thương thay đời sống gian nan…”

Ta bật dậy, rút kiếm khỏi vỏ, lao ra ngoài.

12

“Tô cô nương!”

Người phụ nữ bán đậu phụ tên Lục nương, bị ta đâm xuyên qua một tên hắc y nhân, m,áu bắn đầy mặt, hoảng hốt nhìn ta.

“Đừng đứng ngẩn ra! Phu quân ngươi đâu?” Ta thu kiếm lại, một tay kéo nàng, tay kia còn dìu theo một cụ bà bất tỉnh, chạy vào một con hẻm nhỏ.

Lục nương nhổ toẹt:

“Tên vô lại đó chạy mất từ lâu rồi! Bây giờ trong sân lớn chỉ còn mấy cụ già không đi nổi. Ta đã đưa lũ trẻ đi rồi, nghĩ sao cũng không thể mặc kệ, còn cứu được ai hay người ấy, đều là bà con thân quen cả!”

Vừa chạy, nàng vừa liếc sang ta:

“Trời ơi! Sao ngươi còn kéo theo một người?”

Không kịp nói nhiều, ta đẩy bà cụ sang cho Lục nương, chống tay trèo lên bức tường mục nát bên cạnh, nhìn vào trong. Quả nhiên, trong sân là một tòa nhà lớn, vốn là nơi tổ chức lễ hội, cúng bái của dân làng. Cửa đóng chặt, bên trong thấp thoáng bóng người.

“Nơi này an toàn không?” Ta cúi đầu hỏi.

Dưới ánh trăng mờ, Lục nương có vẻ bị ta dọa bởi dáng vẻ người đầy m,áu và thân thủ nhạy bén, lắp bắp:

“Nơi này hẻo lánh, bên ngoài toàn là nhà đổ nát, không ai biết được.”

Ta gật đầu, ngồi trên tường, cúi xuống kéo nàng cùng bà cụ lên. Động tác khá lớn, vừa nhảy xuống, một ông lão râu bạc vác cây chổi lớn từ bên cạnh lao ra, hét lớn:

“Này! Kẻ trộm ch,et đi!”

Lục nương vội vàng chắn trước mặt ta, hạ giọng:

“Tộc trưởng! Là ta và Tô cô nương đây!”

Ông lão nheo mắt, nhìn kỹ qua ánh trăng mờ và màn mưa, chợt nhận ra:

“Ồ, mau vào đây, mau vào đây.”

Bên trong là những người già yếu bệnh tật, những mảnh đời bị tuổi tác và thế hệ trẻ bỏ quên.

Nhưng họ không oán trách. Khi thấy ta người đầy m,áu, có bà cụ còn tiến lại lau vết m,áu trên mặt ta. Mũi ta cay cay, nhờ họ chăm sóc bà cụ mà ta đưa tới.

“Ngươi còn định đi đâu?” Lục nương ngạc nhiên hỏi.

Bên ngoài chắc chắn vẫn còn nhiều người yếu đuối như thế, họ không chắc có thể may mắn trốn thoát. Ta không thể không cứu.

Ta đứng lên, nhưng đầu óc choáng váng. Người phụ nữ bất tỉnh từ từ mở mắt, bà nắm lấy vạt áo ta, ánh nhìn luôn vững vàng giờ đã gợn lên chút sóng.

Có người nhận ra bà, kinh ngạc hét lên:

“Là lão thái thái nhà họ Diệp!”

Ta không rõ tình hình nhà họ Diệp rối loạn đến đâu sau khi ta rời đi. Nửa canh giờ trước, khi ta cố sức cứu người trên đường, đã gặp bà lão quấn trong tấm chiếu rách, thương tích đầy mình.

Bà nhìn mọi người trong phòng, cất giọng khàn khàn:

“Lão thân vô dụng, khiến các vị bà con chịu cảnh tai họa như vậy. Nhưng xin mọi người yên tâm, viện binh sẽ sớm đến.”

Mọi người im lặng, không biết nên nói gì.

Rồi bà quay sang ta, nghẹn ngào nói:

“Sơn Quân, đứa trẻ ngoan, con làm đủ rồi.”

Đón nhận ánh mắt xót thương của bà, thanh kiếm trên lưng ta bỗng trở nên nặng trĩu, toàn thân đau nhói, vết thương khắp người như đang rách toạc ra. Đầu gối ta khuỵu xuống, tay run lên không kiểm soát được.

Đôi tay khô héo của bà chậm rãi nắm lấy tay ta, giữ cho ta vững vàng:

“Đoạn Thủy Kiếm có con, cha mẹ con nhất định rất tự hào.”