Tay hắn chưa bao giờ lạnh như vậy, tựa như băng tuyết đang tan trên hồ mùa xuân. Trong lòng ta dấy lên bất an, linh cảm hắn đang giấu giếm nhiều điều.
Hắn nói:
“Trong thành còn vài chuyện chưa xong. Đừng sợ, Sơn Quân, xong việc ta sẽ đến ngay.”
Hắn dịu dàng nhưng kiên quyết gỡ tay ta ra, bảo lão Nhị lập tức chèo thuyền đi.
Mạc Thủy Thành lặng lẽ trong màn đêm, bầu trời đầy sao sáng rực như dải ngân hà đổ xuống. Ta hoảng hốt nhìn bóng dáng Từ Ân dần khuất xa.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ta hỏi lão Nhị.
Hắn lưỡng lự, bối rối chống mái chèo, vẻ mặt đắn đo không biết có nên nói hay không.
Ta làm bộ định nhảy xuống thuyền:
“Ngươi không nói, ta bơi về hỏi chàng ấy!”
“Ê ê, đừng đừng!” Lão Nhị bất đắc dĩ nhìn ta một cái, thở dài:
“Là con mụ điên Chu Mộ Yên kia. Để ép chủ nhân xuất hiện gi,et Lưu Bệnh, ả đã đổ vạ, tung tin về Vô Danh Thư ở Giang Nam. Lưu Bệnh và người của hắn đang trên đường tới đây!”
Chủ nhân…
Thiên Sơn Khách…
Ta ngỡ ngàng, lão Nhị cũng ngạc nhiên không kém:
“Chủ nhân chính là Thiên Sơn Khách, phu nhân không biết sao?”
Lão Nhị lỡ lời, hoang mang lẩm bẩm:
“Ch,et rồi ch,et rồi, chủ nhân mà biết sẽ xử ta mất…”
Ta chợt bừng tỉnh, vội quay đầu nhìn lại.
Mạc Thủy Thành như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ẩm ướt, vô số bóng đen sắt thép từ trên núi lao xuống, lửa dữ bùng lên, phô bày nanh vuốt hung tợn của nó.
Lần này, ngọn lửa ấy đã lan tới Giang Nam.
10
Thiên Sơn Khách đã ch,et sáu năm.
Từ Ân, một người tưởng chừng cợt nhả vô lo.
Đến giờ ta mới thật sự hiểu rõ người bên gối của mình.
Trong lòng ta không kiềm chế được cơn chua xót thoáng qua, rồi chợt nhớ tới cảm giác lạnh giá bất thường trên cơ thể Từ Ân trước khi hắn rời đi. Người nội lực thâm hậu không thể nào lạnh như thế.
Hắn giả ch,et lui khỏi giang hồ, chắc chắn có ẩn tình.
Càng nghĩ, ta càng hoảng sợ. Lập tức, ta ép lão Nhị chèo thuyền ghé bờ, nhờ hắn đưa Hồng nhi đi riêng.
Lão Nhị vội kêu lên:
“Chủ nhân đưa phu nhân rời đi là vì không muốn có nhược điểm làm loạn tâm trí của mình!
“Năm đó chủ nhân bị Lưu Bệnh hãm hại, kinh mạch bị cắt đứt, mất hết tu vi, buộc phải giả ch,et trốn về Giang Nam. Vì thế mà phương Bắc rối loạn đến tận bây giờ, không có ai đủ sức gánh vác đại cục. Chủ nhân tận mắt chứng kiến dân chúng lầm than, trong lòng chưa lúc nào không ân hận.”
Ta khựng lại, sững sờ. Lão Nhị cúi đầu, khẽ nói, giọng không giấu nổi xót xa:
“Phu nhân… đi thôi. Chủ nhân cưới phu nhân về, xem như cành vàng lá ngọc, không phải để phu nhân cùng người chịu cảnh hiểm nguy.”
Ánh đèn ấm áp trong khoang thuyền dường như là nơi đào nguyên cuối cùng giữa trời đất mịt mù phong ba này.
Ta nhìn sang Hồng nhi. Nó ngủ say, trong tay vẫn nắm chặt chiếc dây chuyền kiếm gỗ nhỏ xíu – món đồ chơi mà mấy ngày trước Từ Ân tỉ mỉ tạc cho.
Thấy ta thích, hắn lại biến ra một thanh kiếm nhỏ chạm từ ngọc, mài bóng nhẵn mịn, buộc dây đỏ treo bên giường làm bùa trừ tà.
Hắn bảo:
“Như thế, dù sau này ta đi xa đến đâu, nàng cũng không phải lo gặp ác mộng nữa.”
Chậm rãi, ta hít sâu, rời mắt khỏi Hồng nhi, khẽ nói với lão Nhị:
“Ta không muốn chỉ làm người vợ được nâng niu. Ta muốn làm chỗ dựa cùng chàng vượt qua sóng gió.”
Ngày mai là sinh nhật của ta, hắn đã hứa sẽ cùng ta về nhà dì ăn mì trường thọ.
Ta không thể để hắn trở thành kẻ nuốt lời.
11
Con đường quay về thật gian nan.
Khắp nơi là cảnh tượng người dân hoảng loạn chạy trốn.
Chu Mộ Yên vẫn là Chu Mộ Yên của sáu năm trước. Khi xưa nàng có thể đốt núi, nay cũng có thể bất chấp tính mạng của những người vô tội, biến Mạc Thủy Thành thành địa ngục trả thù.
Nàng thao túng nhà họ Diệp, dẫn Lưu Bệnh tới, ép Từ Ân xuất hiện – tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất:
Lôi kéo tất cả chôn vùi cùng Côn Lôn.
Đêm mưa ở Giang Nam luôn dài dằng dặc. Ta thở hổn hển, không biết đã băng qua bao nhiêu ngõ nhỏ, cuối cùng cũng về tới nhà. Ta loạng choạng lật tung chiếc hòm sính lễ mà dì đã chuẩn bị, tìm thấy thứ ta cần trong đống gấm lụa.
Đó là một thanh bảo kiếm đã im lìm bao năm.
Ánh kiếm sáng lạnh, hoa văn chìm trên thân như dòng nước lặng lẽ dưới băng xuân.
Đây là thanh kiếm của mẫu thân ta.
Ta từ từ siết chặt chuôi kiếm, ký ức đột nhiên ùa về – những chuyện xưa ùa về rất rõ ràng.
Ta nhớ khi mẹ giao kiếm cho ta trước lúc hy sinh. Ta từng khóc vì sợ, không dám nhảy xuống vực. mẫu thân không mắng ta vô dụng, chỉ dịu dàng nói:
“Sơn Quân, nhiều khi con sợ, thì hãy để thanh kiếm giúp con tiến lên.”
Vì vậy, trong cuộc truy đuổi ấy, ta đã ôm thanh kiếm như bấu víu vào chiếc phao cứu sinh cuối cùng, nhảy xuống vực sâu. Không ngờ trong hang núi bên dưới, lại có một cậu thiếu niên đang hôn mê. Sợi ngọc đen trên cổ cậu chứng tỏ cậu là người nhà họ Diệp ở Giang Nam.

