Ánh nhìn chằm chằm khiến ta nổi cả da gà, cuối cùng không nhịn được, hỏi: “Chưa tới phủ họ Diệp sao? Ta phải đưa Hồng nhi về nhà.”

Nhưng khi ta vén rèm xe, cảnh vật bên ngoài lại là núi Thanh Phụng ở ngoài thành.

Nơi này chính là nơi khởi nguồn trận đại hỏa năm xưa.

Đồng tử ta run rẩy, co lại, tức giận nhìn chằm chằm vào Diệp Xuân Cập: “Ý ngươi là gì?”

Ánh mắt Diệp Xuân Cập mờ mịt như sương núi lượn lờ bên ngoài, khiến người ta khó hiểu.

“Sơn Quân, ta chỉ muốn hỏi nàng một chuyện.

“Năm xưa khi xảy ra trận đại hỏa, lại thêm sát thủ dưới trướng Thanh Diện Quỷ, một nữ nhân yếu đuối không có chút võ công như nàng làm sao thoát ra được?”

Ta lạnh lùng cười: “Sao, ta và Hồng nhi không ch,et, ngươi thấy đáng tiếc lắm sao?”

Diệp Xuân Cập mím môi thật chặt, rõ ràng thoáng qua vẻ bối rối.

Ta giành nói trước khi hắn có cơ hội biện minh:

“Năm đó hỗn loạn vô cùng, ta và Hồng nhi trốn trong một hang núi, đợi đến tối mưa dập tắt lửa mới nhặt được cái mạng.

“Phải nói rằng ngọn lửa đó là do Chu Mộ Yên phóng, ả ta không màng trên núi còn người dân vô tội, chỉ nghĩ đến báo thù. Ngươi không đi chất vấn ả ta, lại quay sang tra hỏi ta? Diệp công tử, lòng người có thiên vị cũng không thể mù quáng trắng đen như vậy được.”

Diệp Xuân Cập ho hai tiếng, m,áu thấm ra khăn tay, hắn không để ý mà lau khóe miệng: “Chuyện này ta đã phạm sai lầm lớn, về sau nàng muốn trả thế nào cũng được.

“Nhưng mà, Sơn Quân, năm đó đám sát thủ kia đều ch,et sạch. Chu Mộ Yên nói có vài người không phải do nàng gi,et, xem kiếm pháp thì là chiêu thức Đoạn Thủy Kiếm của phái Bắc.

“Mà kiếm pháp này chỉ truyền cho nữ tử của Bắc phái. Nếu không phải nàng, thì còn ai nữa?”

Ta khẽ nuốt nước bọt, nghe Diệp Xuân Cập hỏi bằng giọng gần như khẩn cầu:

“Sơn Quân, nàng thực sự là Tô nương tử lớn lên ở Giang Nam, chỉ biết thêu thùa may vá sao?”

05

Câu hỏi này vừa nghe thật lạ lùng. Ta không phải Tô Sơn Quân, vậy trên đời còn có Sơn Quân thứ hai sao?

Nhưng khi đối diện ánh mắt cố chấp, sâu thẳm của Diệp Xuân Cập, ta bất giác nghẹn lời.

Vì về thân thế, quả thực ta có che giấu đôi điều.

Người dì nuôi nấng ta trưởng thành từng kể, hồi nhỏ ta cùng cha mẹ sống một thời gian ở Cam Châu, phương Bắc. Cha mẹ ta đều luyện Bắc Kiếm, ta nhờ tai nghe mắt thấy cũng học được đôi chút căn bản.

Giang hồ đầy sóng gió. Khi đó phương Bắc rối ren, quân Hồ nhiễu loạn, triều đình Trung Nguyên lực bất tòng tâm, Cam Châu khó mà là một nơi đào nguyên yên ả.

Mười sáu năm trước, giáo chủ ngoại đạo Thanh Diện Quỷ Lưu Bệnh bất ngờ xuất hiện, cấu kết với kỵ binh Hồ Nhục, giày xéo võ lâm phương Bắc, từ Thiếu Lâm đến Côn Lôn đều chịu ảnh hưởng.

Cha mẹ ta cũng không tránh khỏi tai kiếp.

Trên đường chạy trốn, ta rơi xuống núi tuyết, được người cứu, may mắn giữ được mạng. Dượng ta băng ngàn dặm tìm kiếm, đưa ta về Giang Nam, nhờ chăm sóc mà hồi phục thân thể. Nhưng từ đó ký ức thời thơ ấu của ta trở nên mơ hồ.

Trong ký ức của ta, tuyết rơi trắng xóa, không thể che lấp được ngọn lửa ngút trời thiêu rụi hình bóng cha mẹ, cùng cảnh tàn sát đẫm m,áu mà Thanh Diện Quỷ gây ra. Ta mơ hồ nhớ rằng cùng rơi xuống núi tuyết với ta dường như còn có một đứa trẻ khác…

Duy chỉ có Đoạn Thủy Kiếm Thập Bát Thức là thứ ta không quên được.

Ngày Chu Mộ Yên phóng hỏa đốt núi Thanh Phụng, cắt đứt đường thoát, ta đã bị dồn đến bước đường cùng.

Khắp nơi vang lên tiếng gào thét của những người dân vô tội bị thuộc hạ Thanh Diện Quỷ sát hại. Hồng nhi còn quá nhỏ, rõ ràng run rẩy vì sợ nhưng lại cố gắng an ủi ta:

“Cha sẽ về cứu chúng ta.”

Nhưng khi đó, Diệp Xuân Cập ở đâu?

Ta không thể chờ thêm được nữa.

Trong hang núi, ta nhặt được một thanh kiếm gỉ sét, cũ kỹ. Lâu lắm rồi ta không cầm kiếm, cảm giác khi nắm lấy chuôi kiếm vừa xa lạ vừa lạnh lẽo. Ta nghi ngờ liệu mình còn nhớ cách dùng kiếm không.

Nhưng khi nghe tiếng phụ nữ hét lên bên ngoài, ta không thể làm ngơ.

Ta giấu Hồng nhi trong hang, lặng lẽ bước ra ngoài, nhân lúc tên sát thủ đang lơ là vì bắt nạt phụ nữ, ta chém hắn một nhát.

Thanh kiếm nhuốm m,áu như một con thú xổng chuồng, ngay lập tức, những ký ức chôn vùi trong đau thương lộ ra từng chút một.

Ở Cam Châu năm nào, tuyết rơi tĩnh lặng, cha mẹ ta đứng trong sân, một trái một phải dạy ta vung kiếm gỗ.

“Phương Nam có Đao, phương Bắc có Đoạn Thủy Kiếm…

“Đao nặng nề, khai mở mạnh mẽ, tiến về phía trước không chùn bước. Kiếm như cắt nước, mềm mại mà thay đổi, vừa tiến vừa lùi linh hoạt.

“Sơn Quân, cha mẹ dạy con Đoạn Thủy Kiếm, đặt cho con tên Sơn Quân.

“Hy vọng rằng khi con bước vào giang hồ, gặp chuyện bất bình, con có thể như nước chảy xiết, dứt bỏ mọi sợ hãi và do dự. Khi gặp khó khăn lớn, lòng nguội lạnh, con vẫn có thể như núi xanh trầm lặng, giữ được sự bình yên của cuộc đời.”