Diệp Xuân Cập tuy trông giống một công tử thư sinh yếu đuối, nhưng là đệ tử dòng chính của phái Nam Đao Sở Tương, võ công và đao pháp đều thuộc hàng thượng thừa. Những năm trước, hắn vào sinh ra tử vì Chu cô nương cũng chưa từng bị trọng thương, sao lần này lại trúng độc?
“Loại độc này có giải được không?” Sau khi về nhà, ta vừa giúp Từ Ân thay áo tơi vừa ngẩng đầu hỏi.
Từ Ân cúi xuống, một giọt nước mưa lăn dọc sống mũi cao thẳng của hắn:
“Dĩ nhiên có cách, nhưng ám khí của Bắc man luôn độc địa nhất, không lột một lớp da là không giải nổi.”
Ta im lặng, hắn liền cúi xuống, hơi thở mang theo hương cỏ tươi mát. Hắn khẽ cười, như trêu chọc:
“Sơn Quân, nàng đau lòng rồi sao?”
Ta trừng mắt giận dỗi, tiện tay lau đi giọt nước trên mũi hắn, xoay người ra phía giàn tre, hong khô quần áo ướt.
“Ta chỉ thấy lạ… Khi đi, bà nội hắn đã cho hắn một lọ Tuyết Liên Đan. Thuốc này quý hiếm, được xưng là thiên hạ bách độc bất xâm. Dùng trước thì càng có thể miễn nhiễm với mọi loại độc. Nếu hắn đã đưa cho Chu cô nương, chẳng lẽ nàng ta lại không cứu hắn?”
Từ Ân nghe vậy chỉ cười cợt, cúi người tựa cằm lên vai ta, vòng tay ôm lấy:
“Sơn Quân, không phải ai cũng giống nàng. Chu Mộ Yên vì trả thù việc Thanh Diện Quỷ diệt môn, thậm chí không tiếc luyện tà công, đã là đệ tử Bắc Kiếm Côn Lôn mà còn có thể bỏ qua chính đạo, huống chi là hy sinh một gã đàn ông?”
Nghe ngữ khí của hắn, dường như biết không ít nội tình. Ta liền quấn lấy hắn, mong hắn nói thêm.
Nhưng Từ Ân lảng tránh, cúi đầu hôn ta, râu mới mọc cọ vào mặt làm ta ngứa ngáy. Hắn cố ý làm vậy, nói:
“Nàng quan tâm đến phu quân cũ như thế, ta thật muốn ghen đây.”
Bị hắn chọc phá, ta cũng ngượng không hỏi thêm.
Đúng lúc này, Hồng nhi từ bên ngoài cùng bạn bè chạy vào, mưa đã tạnh, nó cầm thanh kiếm gỗ, nhảy nhót đòi Từ Ân dạy võ.
Trẻ con chóng quên, chẳng còn nhớ Diệp Xuân Cập chính là cha ruột mình.
Hồng nhi còn nhỏ, múa may chẳng ra dáng gì trong sân, miệng lẩm nhẩm, lớn tiếng nói:
“Cha ơi, người xem con có giống Thiên Sơn Khách, đệ nhất Bắc Kiếm không!”
Từ Ân hơi nhướn mày: “Con muốn làm Thiên Sơn Khách à?”
“Đúng thế!” Hồng nhi mắt sáng lên, đầy vẻ sùng bái, “Người đó lợi hại lắm! Nhị Ngưu nói nếu không ch,et sớm, thì không chỉ là đệ nhất Bắc Kiếm, mà là đệ nhất thiên hạ!”
Từ Ân khoanh tay, lười biếng tựa vào hiên:
“Chưa chắc, chỉ là một kẻ bạc mệnh, chẳng nên cơm cháo gì.”
Anh hùng trong lòng bị chê bai, Hồng nhi giận dỗi, bỏ lại kiếm gỗ, lao vào lòng ta làm nũng.
“Mẫu thân ơi, người cũng thích Thiên Sơn Khách đi! Những việc trừ gian diệt bạo của người ấy chẳng phải rất vinh quang sao?”
Ta bất lực cười.
Một người xa xôi ở phương Bắc, đã ch,et nhiều năm. Dù lúc sinh thời nổi danh là thiên tài, tạo nên danh tiếng cho Bắc Kiếm, nhưng nay đã qua đời, ta làm sao luận bàn được đúng sai của người ch,et?
Ta dỗ Hồng nhi đi đọc sách.
Giang hồ tuy hào sảng, nhưng cũng đầy mưa m,áu gió tanh. Ta không muốn Hồng nhi như cha ruột, hay như trưởng bối trong nhà, bị cuốn vào ân oán không dứt đời đời.
Đối với ta, một mái nhà nhỏ, vài mẫu ruộng vườn, những buổi trò chuyện quanh bếp lửa, gia đình hòa thuận như vậy đã là trọn vẹn.
Nhưng đời khó lường, khi ta tưởng rằng quá khứ sẽ trôi qua yên lặng trong những ngày Diệp Xuân Cập dưỡng thương, hắn lại dùng m,áu thịt để xé rách.
Đó là ngày trước sinh thần của ta, Hồng nhi mất tích.
04
Thư viện, những nơi Hồng nhi thường chơi, tất cả đều không thấy bóng dáng.
Gần đây xuân ấm tuyết tan, chính là thời điểm rắn lớn và độc trùng xuất hiện. Từ Ân lo rằng nó chạy loạn lên núi, liền dẫn hơn mười huynh đệ chạy thuyền đi tìm kiếm.
Hắn vừa rời đi, Diệp Xuân Cập đã đến tìm, ép ta lên xe ngựa.
Không đợi ta nổi giận, hắn mở lời trước: “Hồng nhi đang ở chỗ ta, nàng không cần lo lắng.”
Rèm xe đóng chặt, ánh sáng lờ mờ khiến nửa khuôn mặt hắn tái nhợt như tuyết. Việc gọt xương trị thương, nào có dễ chịu gì.
Cơn giận trong ta bùng lên, lại không rõ ý hắn muốn gì. Hồng nhi là huyết mạch của hắn, nếu muốn gặp con, chỉ cần đến thăm, ai cản? Tại sao lại làm ra hành vi chẳng khác gì đạo tặc như vậy?
“Nếu ta không làm vậy, e rằng nàng sẽ không thèm nhìn ta một cái.” Diệp Xuân Cập nhàn nhạt nhìn ta.
Ta khẽ nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác.
Hắn nói: “Sơn Quân, ta bệnh suốt mười mấy ngày qua, vậy mà nàng không đến lấy một lần, một lần cũng không.”
Lòng ta chợt bực bội, thầm nghĩ tên công tử này đi một chuyến lên phương Bắc có phải làm đầu óc cũng hỏng luôn rồi không. Ta và hắn từng làm phu thê vài năm, nhưng hắn chẳng dành cho ta chút tình cảm nào, thậm chí còn mong ta biến mất để nhường chỗ cho Chu cô nương mà hắn yêu thương.
Bây giờ ta đã tái giá, hắn không hân hoan đi cưới Chu cô nương, lại chạy đến đây oán trách gì chứ.
Hắn dường như cũng không hy vọng ta đáp lời dễ nghe, ngồi yên lặng nhìn ta suốt quãng đường xe chạy.
Ánh mắt hắn như muốn tìm kiếm bóng hình ai đó trên gương mặt ta.

