Người mà tôi đã yêu suốt mười năm.
Trong ánh mắt tôi… không còn chút ấm áp nào nữa.
Tôi nhặt điện thoại lên, đặt lại lên tủ đầu giường.
Sau đó quay người, bước ra khỏi phòng bệnh.
Hai giờ sáng.
Tôi gõ cửa phòng làm việc của bác sĩ chính.
3.
Đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng.
Bác sĩ chính họ Vương, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, tay nghề cao, làm việc cực kỳ nghiêm cẩn.
Thấy tôi đứng ở cửa, ông hơi ngạc nhiên.
“Cô Chu? Muộn thế này rồi, cô có việc gì sao?”
Dưới ánh đèn trắng, gương mặt tôi tái nhợt đến đáng sợ, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường.
“Tôi muốn hủy ca ph//ẫu th//uật sáng mai.”
Bác sĩ Vương sững người.
Ông đẩy nhẹ gọng kính, nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.
“Cô Chu, cô có biết mình đang nói gì không?”
“Ca ph//ẫu th//uật này vô cùng quan trọng với chồng cô. Chậm một ngày là thêm một ngày nguy hiểm.”
Tôi gật đầu.
“Tôi biết.”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự dứt khoát không thể lay chuyển.
“Đây là lý do cá nhân của tôi. Tôi xin lỗi vì đã gây phiền phức cho bác sĩ và bệnh viện.”
“Nhưng tôi đã quyết định rồi.”
“Ca ph//ẫu th//uật hủy bỏ. Tôi không h//iến th//ận nữa.”
Bác sĩ Vương nhìn tôi.
Trong ánh mắt bình lặng của tôi, ông chỉ thấy một màu tro tàn.
Không phải nỗi sợ bỏ cuộc vào phút chót.
Mà là một sự tuyệt vọng hoàn toàn, không thể cứu vãn.
Là một bác sĩ nhiều năm kinh nghiệm, ông đã chứng kiến quá nhiều góc khuất của con người.
Ông im lặng vài giây.
“Được rồi… nếu cô đã quyết như vậy.”
Ông khẽ thở dài.
“Đó là quyền của cô. Chúng tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô.”
“Cảm ơn bác sĩ Vương.”
Tôi cúi người thật sâu, sau đó quay lưng rời đi.
Khi tôi trở lại phòng bệnh, trời đã bắt đầu hửng sáng.
Chu Minh Hiên vẫn còn ngủ.
Tôi ngồi trên ghế, cả đêm không chợp mắt, nhưng lại không cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Nỗi đau lớn nhất… là khi trái tim đã chết.
Có lẽ chính là cảm giác này.
Tám giờ sáng, y tá bước vào làm kiểm tra cuối cùng trước ph//ẫu th//uật.
“Cô Tống, cô…”
Cô ấy còn chưa nói hết câu thì bác sĩ Vương đã bước vào.
Ông bình tĩnh nói với y tá:
“Ca ph//ẫu th//uật của anh Chu đã hủy.”
Y tá sững sờ.
Đúng lúc đó, Chu Minh Hiên cũng tỉnh lại.
Anh ta lơ mơ nghe thấy lời của bác sĩ Vương, lập tức tỉnh hẳn.
“Hủy? Tại sao lại hủy?!”
Anh ta chống người muốn ngồi dậy, giọng nói đầy hoảng hốt.
Bác sĩ Vương liếc nhìn tôi một cái, trả lời theo giọng công thức:
“Người h//iến th//ận vì lý do cá nhân nên tạm thời quyết định hủy ca ph//ẫu th//uật.”
Ánh mắt Chu Minh Hiên lập tức bắn thẳng về phía tôi như mũi tên.
Trong mắt anh ta đỏ ngầu, tràn đầy sự không thể tin nổi.
“Tống Vũ! Cô điên rồi à! Cô biết mình đang làm gì không?!”
Anh ta gào lên với tôi.
Tôi ngồi đó, không nhúc nhích, thậm chí còn không nhìn anh ta.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Như thể anh ta chỉ là một người xa lạ.
Sự im lặng của tôi hoàn toàn chọc giận anh ta.
Anh ta vùng vẫy rút ống truyền dịch trên tay, loạng choạng lao đến trước mặt tôi.
Anh ta giơ tay lên, dường như muốn tát tôi.
Nhưng cuối cùng… vẫn không dám đánh xuống.
Anh ta chỉ thẳng vào mặt tôi, chửi ầm lên.
“Đồ đàn bà độc ác! Chúng ta đã nói rõ rồi, sao cô có thể đổi ý vào phút cuối!”
“Cô muốn hại chết tôi sao? Sao lòng dạ cô ác độc như vậy!”
Những bệnh nhân và người nhà trong phòng đều quay đầu nhìn sang.
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
“Người phụ nữ này sao vậy? Đã nói h//iến th//ận rồi mà còn đổi ý.”
“Đúng vậy, quá vô trách nhiệm. Đây chẳng phải đem mạng người ra đùa sao?”
Tôi nghe những lời bàn tán đó, gương mặt vẫn không chút biểu cảm.
Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu, nhìn Chu Minh Hiên.
Gương mặt mà tôi từng yêu sâu đậm ấy, lúc này vì tức giận mà méo mó, trông vô cùng xấu xí.
Tôi khẽ cười.
Nụ cười lạnh lẽo, không có chút ấm áp nào.
Tôi nhẹ nhàng mở miệng, giọng không lớn, nhưng đủ để vang khắp cả phòng bệnh.
“Chu Minh Hiên…”
“Ba đứa con trai anh nuôi ở bên ngoài đâu rồi?”
“Đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ còn đang quấn tã.”
“Sao không thấy chúng đến bệnh viện h//iến th//ận cứu anh?”
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Cả phòng bệnh rơi vào im lặng chết chóc.
Mọi ánh mắt đều chuyển từ tôi sang Chu Minh Hiên.
Sự tức giận trên mặt anh ta… lập tức đông cứng lại.
Máu trên mặt anh ta rút đi từng chút một.
Cuối cùng… trắng bệch còn hơn cả người chết.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
Mẹ chồng tôi – Lưu Mai – lao vào.
Bà ta còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã chỉ thẳng vào mặt tôi mà gào lên.
“Tống Vũ! Cái đồ vô lương tâm! Cô dám không cứu con trai tôi sao?!”
4.
Lưu Mai như một cơn bão lao thẳng vào phòng bệnh.
Giọng the thé của bà ta xé toạc bầu không khí yên lặng đến quỷ dị trong phòng.
“Tống Vũ! Cái đồ vô lương tâm! Sao cô dám không cứu con trai tôi!”
Bà ta hoàn toàn không nhìn thấy gương mặt trắng bệch như giấy của Chu Minh Hiên.
Cũng chẳng để ý đến những ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh.
Trong thế giới của bà ta, tôi chẳng qua chỉ là một con chó mà nhà họ Chu nuôi dưỡng.
Mà bây giờ, con chó đó lại dám quay lại cắn chủ.
Tôi chậm rãi rời ánh mắt khỏi Chu Minh Hiên.
Rồi nhìn về phía người đàn bà đã quen sống trong nhung lụa, cả đời ra lệnh sai khiến người khác.
Trong mắt tôi không còn phẫn nộ, cũng chẳng còn đau buồn.
Chỉ còn lại một mảng lạnh lẽo sâu không thấy đáy.
“Tôi vô lương tâm?”
Tôi khẽ mở miệng.
Giọng nói không lớn, nhưng lạnh như mũi băng.

