Vì muốn h//iến th//ận cứu chồng, tôi đã chủ động xin nghỉ việc.
Bác sĩ nói sau ca ph//ẫu th//uật cần ít nhất ba tháng để hồi phục, nên tôi sớm thu xếp ổn thỏa mọi thứ: công việc bàn giao, tiền bạc để dành, thậm chí cả những chuyện lặt vặt trong nhà. Trong đầu tôi khi đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất — chỉ cần anh ấy khỏe lại là được.
Thế nhưng, trước ngày ph//ẫu th//uật một hôm, mẹ chồng đến phòng bệnh thăm tôi. Bà vừa ngồi chưa lâu thì điện thoại reo. Nghe máy xong, bà vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.
Tôi thấy lạ nên lặng lẽ đi theo.
Ngoài hành lang, bà hạ giọng rất thấp:
“Cô yên tâm đi. Đợi nó h//iến th//ận xong, con trai tôi sẽ lập tức ly hôn với nó.”
Cả người tôi lạnh toát.
Đêm hôm đó, khi anh ta đã ngủ say, tôi lén mở điện thoại của anh.
Ba người phụ nữ.
Ba đứa trẻ.
Đứa lớn nhất… đã học tiểu học.
Hai giờ sáng, tôi gõ cửa phòng bác sĩ chính.
“Tôi muốn hủy ca ph//ẫu th//uật. Tôi không h//iến th//ận nữa.”
Đến khi anh ta tỉnh dậy, liền chỉ thẳng vào mặt tôi mắng chửi.
Tôi chỉ bình tĩnh hỏi một câu:
“Ba đứa con trai của anh đâu? Sao không thấy chúng đến bệnh viện?”
Cả phòng bệnh lập tức im bặt.
Tất cả mọi người đều quay sang nhìn anh ta.
Sắc mặt anh ta… trắng bệch còn hơn cả người chết.
1.
Đêm đã rất khuya.
Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình.
Tôi ngồi bên giường bệnh của Chu Minh Hiên, khẽ kéo lại góc chăn cho anh.
Ngày mai… là ngày ph//ẫu th//uật.
Tôi sẽ h//iến th//ận để cứu mạng chồng mình.
Vì ca ph//ẫu th//uật này, tôi đã từ bỏ công việc đang có tương lai rất tốt, chuyên tâm điều dưỡng cơ thể.
Bác sĩ nói việc h//iến th//ận sẽ gây tổn hại khá lớn cho sức khỏe, sau ph//ẫu th//uật ít nhất phải tĩnh dưỡng ba tháng.
Tôi đã sớm thuê sẵn hộ lý, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện trong nhà.
Thậm chí cả những vấn đề có thể phát sinh ở công ty của Chu Minh Hiên, tôi cũng nghĩ trước thay anh, chuẩn bị sẵn phương án.
Trong lòng tôi khi đó chỉ nghĩ rằng đây đơn giản là thêm một thử thách cho tình yêu của chúng tôi.
Chỉ cần anh có thể khỏe lại, mọi sự hy sinh đều đáng giá.
Chu Minh Hiên ngủ rất say.
Có lẽ là do tác dụng còn sót lại của thuốc mê.
Gương mặt tuấn tú của anh tái nhợt vì bệnh, đôi mày hơi nhíu lại khiến tôi nhìn mà đau lòng.
Tôi đưa tay ra, muốn vuốt phẳng nếp nhăn nơi giữa chân mày anh.
Chồng tôi là một trong những kiến trúc sư xuất sắc nhất thành phố này.
Chúng tôi là bạn học đại học, cùng nhau đi từ đồng phục học sinh đến lễ đường hôn nhân, từng là cặp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Kết hôn năm năm, tình cảm vẫn luôn tốt đẹp.
Cho đến nửa năm trước, anh bị phát hiện mắc chứng suy th//ận giai đoạn nặng.
Trời như sụp xuống.
Chính tôi là người giữ anh lại, nói với anh rằng đừng sợ, có tôi ở đây.
Ngày có kết quả xét nghiệm gh//ép th//ận, tôi phù hợp, còn anh thì bật khóc.
Anh ôm chặt lấy tôi, nói rằng đời này nợ tôi quá nhiều, nếu có kiếp sau nhất định làm trâu làm ngựa để trả.
Tôi chỉ cười, hôn lên môi anh.
Giữa vợ chồng với nhau, đâu cần nói đến chữ nợ.
Điện thoại trên tủ đầu giường khẽ rung lên.
Tôi cầm lên xem.
Là tin nhắn của mẹ chồng – Lưu Mai.
“Tiểu Vũ, mẹ hầm ít canh, sắp đến rồi.”
Tôi trả lời: “Vâng.”
Đối với người mẹ chồng này, tôi không thể nói là thích, nhưng vẫn luôn cố gắng hiếu thảo.
Bà luôn cảm thấy tôi không xứng với con trai mình.
Cho rằng gia cảnh tôi bình thường, công việc chỉ là một quản lý nhỏ, chẳng giúp được gì cho sự nghiệp của Chu Minh Hiên.
Tôi biết.
Nhưng tôi không bận tâm.
Người tôi yêu là Chu Minh Hiên.
Không lâu sau, Lưu Mai xách theo bình giữ nhiệt bước vào phòng bệnh.
“Tiểu Vũ, vất vả cho con rồi.”
Bà nở nụ cười xã giao, rót canh ra bát.
“Mẹ mới vất vả, muộn thế này còn phải chạy đến đây.”
Tôi nhận bát canh, định đợi Chu Minh Hiên tỉnh dậy sẽ đút cho anh.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lưu Mai vang lên.
Bà nhìn thoáng qua màn hình, sắc mặt khẽ thay đổi, lập tức quay người đi ra ngoài phòng bệnh.
Ban đầu tôi không để ý.
Nhưng phòng bệnh cách âm không tốt.
Giọng nói cố tình hạ thấp của bà vẫn loáng thoáng truyền vào.
“Cô cứ yên tâm… ca ph//ẫu th//uật sắp xếp vào chín giờ sáng mai…”
“Đúng, dùng th//ận của con đàn bà đó…”
“Đợi ph//ẫu th//uật xong, con trai tôi khỏe lại, lập tức ly hôn với nó!”
“Tiền cưới à? Một xu cũng không cho! Đuổi nó ra khỏi nhà tay trắng!”
“Một con đàn bà mất th//ận rồi lại còn từng ly hôn, ai mà thèm lấy nữa?”
Những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa.
Trong tai tôi chỉ còn tiếng ù ù.
Bát canh trong tay rơi xuống đất.
Choang một tiếng.
Bát vỡ tan.
Canh gà ấm nóng bắn tung tóe lên người tôi, nhưng tôi lại không cảm nhận được chút nhiệt độ nào.
Cả người… như rơi vào hầm băng.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang ngủ say trên giường bệnh.
Người từng nói yêu tôi.
Người từng nói kiếp sau sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp tôi.
Thì ra… tất cả đều là giả.
Cả gia đình họ đã sớm tính toán xong.
Moi rỗng cơ thể tôi.
Vắt kiệt giá trị của tôi.
Rồi ném tôi đi như một món rác.
Lưu Mai gọi điện xong, đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy cảnh hỗn độn trên sàn, trong mắt bà thoáng qua vẻ chán ghét.
“Sao cô hậu đậu thế hả!”
Bà the thé trách móc.
Tôi không nhìn bà.
Ánh mắt tôi dừng lại, chăm chăm nhìn vào chiếc điện thoại trên tủ đầu giường của Chu Minh Hiên.
Chiếc điện thoại mà trước giờ tôi chưa từng chạm vào.
Cũng chưa từng nghĩ mình sẽ chạm vào.
Lúc này…
Nó giống như một chiếc hộp Pandora.
Chỉ cần mở ra… mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
2.
Lưu Mai lẩm bẩm chửi rủa, cúi xuống dọn những mảnh bát vỡ trên sàn.
Bà ta hoàn toàn không nhận ra rằng sắc mặt tôi đã trắng bệch như tờ giấy.
“Thôi được rồi, mẹ về trước. Sáng mai mẹ lại qua.”
Nói xong, bà ta xách theo chiếc bình giữ nhiệt rỗng, quay lưng rời đi không chút do dự.
Trong phòng bệnh, sự tĩnh lặng chết chóc lại bao trùm.
Tôi chậm rãi đứng dậy, từng bước một đi đến bên giường bệnh.
Tôi cầm điện thoại của Chu Minh Hiên lên.
Màn hình sáng lên, yêu cầu mật khẩu.
Ngón tay tôi hơi run.
Theo bản năng, tôi nhập ngày sinh của mình.
Tách.
Mở khóa rồi.
Trái tim tôi… cũng theo đó mà vỡ nát.
Hóa ra không phải anh tin tưởng tôi.
Chỉ là anh quá chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ nghi ngờ anh.
Giao diện điện thoại rất sạch sẽ.
Danh sách WeChat chỉ toàn người nhà và đồng nghiệp, không có gì khả nghi.
Tôi kéo xuống.
Trực giác nói với tôi rằng bí mật nằm ở nơi sâu hơn.
Tôi bấm vào một ứng dụng được ngụy trang thành máy tính.
Nhập mật khẩu lần nữa.
Vẫn là ngày sinh của tôi.
Ứng dụng mở ra.
Bên trong là một album được mã hóa… và một tài khoản WeChat khác.
Tôi mở tài khoản WeChat ẩn đó.
Trên cùng là ba nhóm trò chuyện được ghim lên đầu.
Tên nhóm khiến tôi lạnh cả sống lưng.
“Gia đình ấm áp (Bảo Bảo lớn)”
“Gia đình hạnh phúc (Bảo Bảo hai)”
“Gia đình viên mãn (Bảo Bảo ba)”
Tay tôi run đến mức gần như không cầm nổi điện thoại.
Tôi mở nhóm đầu tiên.
Những tin nhắn bên trong giống như từng lưỡi dao, đâm thẳng vào tim tôi.
Một người phụ nữ tên “Nhu Nhu” gửi một bức ảnh cậu bé.
Giữa hàng chân mày và ánh mắt, cậu bé giống Chu Minh Hiên đến bảy tám phần.
Trong điện thoại của cô ta, Chu Minh Hiên được lưu tên là “Chồng”.
Nhu Nhu nhắn:
“Chồng ơi, hôm nay Hiên Hiên ở trường đạt giải nhất vẽ tranh, cô giáo còn khen con giống anh, có thiên phú lắm.”
Chu Minh Hiên lập tức gửi một bao lì xì thật lớn.
Bên dưới là một đoạn ghi âm.
Tôi bấm mở.
Giọng nói của chồng tôi, dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Không hổ là con trai của bố, giỏi lắm! Đợi bố khỏe lại sẽ dẫn hai mẹ con đi Disneyland.”
Trong nhóm này… còn có mẹ chồng tôi.
Lưu Mai cũng gửi tin nhắn thoại, thân mật gọi cậu bé là “đại kim tôn của bà”.
Tôi không biểu cảm, lặng lẽ thoát ra.
Rồi mở nhóm thứ hai.
Một người phụ nữ tên “Ly Ly”.
Một bé gái trông chỉ khoảng ba bốn tuổi.
Nội dung trò chuyện gần như giống hệt — khoe con, đòi quà, đòi quan tâm.
Chu Minh Hiên đều đáp ứng tất cả.
“Chồng ơi, nhà mới của chúng ta bao giờ xong vậy?”
“Sắp rồi, đợi anh xử lý xong việc bên này, anh sẽ cho em một bất ngờ.”
Cái gọi là “xử lý xong việc”.
Chính là đợi tôi h//iến th//ận xong, rồi ly hôn với tôi sao?
Nhóm thứ ba.
Một người phụ nữ tên “Phi Phi”.
Cô ta bế trong tay một đứa trẻ còn đang quấn tã.
Là một bé trai.
Thời gian hiển thị… mới sinh cách đây ba tháng.
Khi đó Chu Minh Hiên đã được chẩn đoán mắc suy th//ận.
Anh một tay nắm tay tôi, nói rằng tôi là người duy nhất của anh.
Nhưng tay kia… lại để một người phụ nữ khác sinh con cho mình.
Ba người phụ nữ.
Ba đứa con riêng.
Đứa lớn nhất… đã học tiểu học.
Còn tôi, người vợ danh chính ngôn thuận của anh suốt năm năm…
Lại luôn bị anh lấy lý do “sự nghiệp đang quan trọng” để trì hoãn chuyện sinh con.
Hóa ra không phải anh không muốn.
Chỉ là… anh không muốn tôi sinh.
Tôi nhìn thấy những khoản chuyển tiền trong đó.
Mua nhà học khu cho Nhu Nhu: 180 vạn.
Mua xe thể thao cho Ly Ly: 90 vạn.
Thuê bảo mẫu cao cấp và bệnh viện tư cho Phi Phi: 30 vạn.
Còn tôi…
Để chữa bệnh cho anh, tôi đã bán căn nhà duy nhất mà bố mẹ để lại làm của hồi môn.
Điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn.
Tôi không nhặt lên.
Tôi chậm rãi… bật cười.
Không một tiếng động.
Nước mắt lăn xuống từ khóe mắt, nóng bỏng như dung nham.
Tình yêu là gì?
Hận thù là gì?
Trong khoảnh khắc này, tôi không còn cảm nhận được nữa.
Trái tim tôi… đã chết.
Chết trong đêm lạnh lẽo, nồng nặc mùi thuốc sát trùng của bệnh viện này.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố bên ngoài.
Hàng vạn ngọn đèn.
Nhưng không một ngọn nào thuộc về tôi.
Tôi đưa tay chạm vào bên trái bụng mình.
Nơi đó… là vị trí của th//ận.
Là bộ phận mà tôi chuẩn bị h//iến th//ận đi… để cứu một kẻ lừa dối.
Thật nực cười.
Tôi quay lại, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường bệnh.

