Hôm qua trước khi về tôi đã kết bạn với cậu ấy. Avatar của cậu là một con mèo mướp màu cam đang ngồi chồm hổm trên tường phơi nắng, vòng bạn bè thì trống trơn chẳng có gì. Lúc tôi gửi lời mời cậu đồng ý rất nhanh, nhưng không nói một chữ nào.

Tôi nhắn: “Anh đến rồi, đang ở trước cửa.”

Đợi khoảng một phút, cậu nhắn lại một chữ: “Vâng.”

Tôi nhìn chữ “Vâng” ấy, khóe miệng vô thức cong lên. Chỉ là một chữ thôi mà Cố Diễn, mày có thể bớt tiền đồ đi được không hả.

5.

Tôi cầm bó hoa xuống xe, tựa lưng vào cửa xe đợi cậu. Hương hoa quế thoang thoảng bay tới từng cơn, không khí ngọt ngào ngây ngất.

Rồi cổng chính mở ra.

Người bước ra lại không phải Diệp Dao.

Là một người phụ nữ.

Trông cỡ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, tóc uốn lọn to buông xõa trên vai, trang điểm vô cùng tỉ mỉ. Cô ta giẫm trên đôi giày cao gót nhọn hoắt bước từ bậc thềm xuống, cười tươi rói nhìn tôi.

“Là anh Cố đúng không? Em là Diệp Vi, chị gái của Dao Dao.”

Chị gái.

Tôi lướt nhanh qua tài liệu về nhà họ Diệp trong đầu. Nhà họ Diệp năm xưa đánh mất con trai xong không hiểu nghĩ gì, lại chạy đến viện mồ côi nhận nuôi một bé gái, chính là vị trước mặt này.

“Chào cô.”

Diệp Vi bước đến trước mặt tôi, ánh mắt lướt qua mặt tôi, rồi lại dừng ở bó hoa trên tay tôi, nụ cười càng sâu hơn.

“Anh Cố chu đáo quá, còn mang theo hoa nữa chứ. Dao Dao đang thay quần áo trên lầu, thằng bé chậm chạp lắm, để anh phải đợi lâu rồi. Anh có muốn vào nhà ngồi nghỉ chút không? Em pha trà cho anh.”

Nói thì nói thế, nhưng người cô ta không nhường đường mà còn nhích thêm nửa bước về phía tôi, phả ra một mùi nước hoa ngọt ngấy bám rít lấy người.

“Không cần đâu.” Tôi chuyển bó hoa sang tay kia, “Tôi đợi ở ngoài này là được rồi.”

“Bên ngoài nắng nôi thế này cơ mà.” Diệp Vi giơ tay vén tóc, nghiêng đầu nhìn tôi, “Anh Cố da trắng thế, lỡ phơi nắng đen đi thì phí lắm.”

Da tôi trắng hay không thì liên quan gì đến cô.

Tôi vừa định mở miệng thì khóe mắt liếc thấy có người bước ra khỏi cửa.

Diệp Dao đang đứng trên bậc thềm cao nhất.

Cậu đã thay một chiếc áo sơ mi chất liệu cotton màu trắng, vạt áo sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu xám đậm, eo nhỏ đến mức không tưởng.

Tay áo xắn lên trên cổ tay một chút, lộ ra một đoạn cẳng tay, làn da dưới ánh nắng mặt trời trắng đến mức gần như trong suốt. Cậu nhìn thấy bó hoa trên tay tôi thì khựng lại một nhịp, rồi từ từ bước xuống bậc thềm.

Diệp Vi quay đầu lại liếc cậu một cái, bật cười: “Ây da, thay đồ xong rồi à. Cái áo sơ mi này hơi to quá phải không?”

Diệp Dao không tiếp lời, đi thẳng đến trước mặt tôi rồi đứng lại.

Tôi đưa bó hoa ra: “Tặng em này.”

Lúc cậu nhận hoa, ngón tay sượt qua mu bàn tay tôi, ấm nóng râm ran. Cậu rũ mắt nhìn bó hồng trắng, rồi lại ngước lên nhìn tôi.

“Cảm ơn anh.”

Diệp Vi đứng bên cạnh, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi, rồi lại mở miệng. Cô ta vươn tay khoác vai Diệp Dao, động tác trông có vẻ thân mật, nhưng cơ thể Diệp Dao rõ ràng đã cứng đờ lại.

“Anh Cố thông cảm nhé, Dao Dao nhà em mới từ dưới quê lên, nhiều quy củ còn chưa rành lắm. Thằng bé từ nhỏ lớn lên ở dưới đó, thói quen sinh hoạt gì gì đó cũng không giống tụi mình bên này.” Cô ta vỗ vai Diệp Dao, giọng điệu mang theo một loại ưu việt khó tả, “Đến cả dùng dao dĩa tháng trước em mới dạy cho nó đấy.”

Lửa giận trong lòng tôi bốc thẳng từ gót chân lên tận đỉnh đầu.

“Cô nói nhiều như thế là sợ cái miệng bỏ nhà ra đi hay gì? Cút ra!”

Diệp Dao bước lên một bước, tay Diệp Vi trượt khỏi vai cậu. Cô ta cũng chẳng ngại ngùng, ngược lại còn cười giả lả: “Anh Cố nói đùa vui quá!”

“Cô điếc à? Cái loại gì mà dám lảng vảng trước mặt tôi.” Tôi ngắt lời cô ta, đúng là sức chịu đựng có giới hạn mà.

Biểu cảm của Diệp Vi cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.

Tôi không cho cô ta cơ hội lên tiếng thêm lần nào nữa, mở cửa ghế phụ cho Diệp Dao ngồi vào, đóng cửa lại, đi vòng qua ghế lái nổ máy.

Trong gương chiếu hậu, Diệp Vi vẫn đứng dưới gốc cây hoa quế, nụ cười vẫn treo trên môi, nhưng ánh mắt thì đã hoàn toàn biến chất.

Xe chạy qua hai ngã tư, trong xe tĩnh lặng một hồi. Diệp Dao ôm bó hoa hồng trắng ngồi ở ghế phụ, nghiêng mặt hướng về phía tôi, cổ áo sơ mi để lộ một đoạn gáy, đốt sống cổ hơi nhô lên.

Tôi hỏi cậu: “Bình thường người phụ nữ đó cũng đối xử với em như vậy à?”

Diệp Dao im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu.

“Cô ta nói chuyện khó nghe như vậy, em không nhận ra à?”

Cậu lại im lặng một lát, rồi mở miệng: “Em nhận ra.”

“Nhận ra sao em không bật lại?”

Diệp Dao quay đầu nhìn tôi: “Em mới về, không muốn mang thêm phiền phức cho ông nội.”

Tôi một tay cầm vô lăng, tay kia vươn sang, do dự nửa giây, rồi phủ lên mu bàn tay đang ôm bó hoa của cậu.

Cậu ngoan quá, ngoan đến mức khiến tôi xót xa.

“Sau này cô ta mà còn móc mỉa bóng gió nữa, em cứ chửi thẳng mặt. Chửi không lại thì gọi anh, anh chửi giúp em.” Tôi siết chặt tay cậu hơn một chút, “Anh không sợ phiền phức, nhà họ Diệp không ai dám đụng đến anh đâu.”

Diệp Dao không rút tay lại.