Hắn tức tối trừng mắt nhìn ta.
“Tổ phụ xưa nay cưng chiều ngươi, giờ ngươi đi nói với người rằng ta còn chưa muốn thành thân, bảo người đừng vội thu xếp.”
Phản ứng của Xương ca tuy sớm đã nằm trong dự liệu của ta, nhưng vẫn khiến lòng ta dâng lên một nỗi chua xót.
Ta nhìn hắn, lấy hết can đảm hỏi một câu.
“Rốt cuộc ngươi là không muốn thành thân, hay là không muốn thành thân với ta.”
“Vì sao chính ngươi không đi nói rõ với lão hầu gia, lại bắt một kẻ hạ nhân như ta đi truyền lời.”
Xương ca bị ta hỏi đến sững người.
Hoàn hồn lại, hắn hậm hực đá thêm một cước vào chiếc hòm gỗ dưới đất rồi quay người bỏ đi.
Trước khi đi còn không quên mắng ta một câu: cánh cứng rồi, lời hắn cũng dám không nghe nữa.
Hắn tuy không trả lời câu hỏi của ta, nhưng trong lòng ta đã biết đáp án.
Hắn không muốn cưới ta.
Vừa hay, ta cũng không muốn gả cho hắn.
5
Ta từ nhỏ lớn lên trong ổ ăn mày.
Từ bé đã không biết cha mẹ mình là ai, lão ăn mày nuôi ta nói ông nhặt được ta trong bụi cúc, nên đặt cho ta cái tên Cúc Sinh.
Sau này lão ăn mày nhặt được một tờ ngân phiếu rồi biến mất.
Ông đi rồi, chẳng còn ai cho ta cơm bố thí, ta chỉ đành tự cầm cái bát sứt ra phố xin ăn.
Lần đầu đi xin không có kinh nghiệm, lảo đảo thế nào lại ngã sấp trước quán của thầy bói.
Mấy câu của tiên sinh, vậy mà ta sống được những ngày áo cơm không lo.
Trong lòng ta, lão ăn mày, thầy bói và lão hầu gia đều là đại ân nhân của mình.
Ta nghĩ đến chuyện rời khỏi hầu phủ, lại sợ sau khi ta đi hầu phủ sẽ gặp ảnh hưởng.
Bèn muốn tìm thầy bói hỏi cách hóa giải.
Nào ngờ tiểu tư giữ cổng lại ngăn ta, nói lão phu nhân đã hạ lệnh, trước khi thành thân không cho ta rời hầu phủ nửa bước.
Ta không dám đi hỏi bà nguyên do, chỉ đành tìm lão hầu gia xin nói giúp.
“Bà nội con cũng là vì muốn tốt cho con thôi, con đã là người sắp làm tân nương rồi, trước khi thành thân tốt nhất nên ít ra ngoài.”
“Trong đó đều có điều kiêng kỵ cả.”
Trong lòng ta vừa giận vừa gấp.
Ban đêm đeo túi nhỏ trên lưng, định chui lỗ chó trốn ra ngoài, ai ngờ lỗ chó cũng bị người ta bịt kín.
Suốt cho đến ba ngày trước hôn lễ, ta vẫn không thể rời hầu phủ.
Trong khoảng thời gian ấy, người bồn chồn bất an không chỉ có ta mà còn có Xương ca.
Bởi hắn cũng bị lão hầu gia cấm túc, không được rời hầu phủ nửa bước.
Mấy lần ta nghe hạ nhân nói Xương ca nổi giận trong phòng, đập vỡ không ít đồ quý.
Có một lần hắn làm ầm lên quá, còn cãi lại lão hầu gia, bị thế tử gia biết được liền quở trách hắn trước mặt mọi người.
Xương ca dồn nén lửa giận lại trút sang ta.
Hắn ép ta đi cầu lão hầu gia.
“Nếu ngươi còn biết liêm sỉ, thì nên chủ động từ chối mối hôn sự này.”
“Cúc Sinh, ta có thể cưới ngươi, nhưng tuyệt đối không thể cho ngươi danh phận chính thê.”
“Sau này ta sẽ vào triều làm quan, chính thê ta cưới chỉ có thể là quý nữ trong kinh.”
“Với xuất thân của ngươi, ta chịu nạp ngươi làm thiếp đã là nâng đỡ ngươi rồi, hà tất phải tự chuốc nhục.”
Hắn càng nói càng khó nghe.
Thấy ta vẫn đứng yên không nhúc nhích, hắn lại tiến lên động tay với ta.
Sức hắn rất lớn, khi bóp cổ ta, ta cảm giác mình sắp không thở nổi.
Trong lúc nguy cấp ta quờ tay chạm được chiếc bình hoa bên bàn, liền đập xuống.
Ta đập không mạnh, nhưng máu vẫn chảy dọc theo trán Xương ca.
Tiểu tư hầu hắn hoảng hốt, vội đi mời lão hầu gia.
Không khéo hôm nay lão hầu gia đi dự tiệc ở phủ Thượng thư chưa về, người đến chỉ có lão phu nhân.
Bà thấy Xương ca như vậy liền sai người mời phủ y.
Còn ta thì bị người ta đè xuống áp giải ra sân.
“Lão hầu gia đối đãi ngươi không tệ, vậy mà ngươi lại ra tay độc ác với Xương ca.”
“Ngươi muốn nhà họ Lục chúng ta tuyệt hậu hay sao.”
“Loại lang tâm cẩu phế như ngươi, nhà họ Lục không thể giữ lại.”
Lão phu nhân ra lệnh đánh ta bằng ván, thân thể ta vốn yếu, chưa chịu nổi mấy cái đã ngất lịm.
Đến khi lão hầu gia nhận tin chạy về phủ, ta đã bị người ta khiêng ném ra ven đường.
Đúng vào giữa mùa đông, ban đêm tuyết rơi từng mảng lớn, chẳng bao lâu đã phủ kín toàn thân ta.
Lão hầu gia dẫn người tìm suốt nửa đêm cũng không thấy ta.
Hôm sau nghe nói bên hồ phát hiện một thi thể nữ đông cứng, ông vì nóng ruột mà đổ bệnh nằm liệt.

