Tôi thấy trước bức tranh 《Tái sinh》 của mình đã có khá đông người đứng xem.
Họ thì thầm trao đổi, trên gương mặt là sự kinh ngạc, hoặc xúc động.

Tôi cũng nhìn thấy Từ Lâm Lâm.

Cô ta giống như một con công kiêu hãnh, được bao quanh bởi một đám người trước tác phẩm của mình.

Ông nội cô ta – vị đại sư quốc họa nổi tiếng – cũng đích thân có mặt để cổ vũ, thu hút toàn bộ sự chú ý của giới truyền thông.

Khi thấy tôi, khóe môi cô ta cong lên một nụ cười khinh miệt.

Trong ánh mắt là sự kiêu ngạo chắc chắn chiến thắng nằm trong tay.

Buổi sáng là thời gian tham quan tự do và phỏng vấn báo chí.

Hai giờ chiều sẽ chính thức công bố kết quả cuối cùng.

Khoảng thời gian chờ đợi ấy dài dằng dặc, như một cực hình.

Mẹ tôi luôn ở bên cạnh tôi.

Bà dẫn tôi đi xem các tác phẩm khác, giảng cho tôi nghe về đặc điểm của từng trường phái.

Bà muốn dùng cách này để giúp tôi phân tán sự căng thẳng.

Tôi thấy rất nhiều tác phẩm xuất sắc.

Mỗi bức tranh đều là kết tinh của tâm huyết người vẽ.

Nhưng tác phẩm tôi yêu thích nhất, vẫn là 《Tái sinh》.

Bởi vì nó là một phần của tôi.

Một giờ năm mươi phút chiều.

Tất cả mọi người đều tập trung trước sân khấu ở trung tâm phòng triển lãm.

Các giám khảo lần lượt ngồi vào vị trí.

Người đứng đầu là giáo sư Lý Tông Hàn – nhà phê bình mỹ thuật uy tín nhất trong nước, cũng là chủ tịch hội đồng giám khảo lần này.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu, bắt đầu công bố quy trình và kết quả.

Tim tôi đập ngày càng nhanh. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Mẹ nắm chặt tay tôi. Bàn tay mẹ vững vàng.

“Đừng sợ.” “Kết quả không quan trọng.” “Quan trọng là con đã chiến thắng chính mình của quá khứ.”

Tôi gật đầu.

Đúng vậy. Tôi đã thắng rồi.

Ngay từ khoảnh khắc tôi cầm bút vẽ và đặt nét đầu tiên lên toan, tôi đã chiến thắng.

Người dẫn chương trình bắt đầu công bố danh sách trúng giải.

Từ giải Khuyến khích, đến giải Đồng, rồi giải Bạc.

Mỗi lần đọc xong một cái tên, bên dưới lại vang lên tràng pháo tay.

Tôi không nghe thấy tên mình. Cũng không nghe thấy tên Từ Lâm Lâm.

Tôi biết, giải Vàng cuối cùng… chỉ còn giữa hai chúng tôi.

Từ Lâm Lâm đứng không xa. Trên gương mặt cô ta là nụ cười tự tin, như thể giải Vàng đã nằm gọn trong tay.

Ông nội cô ta vuốt râu, gật đầu đầy mãn nguyện.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía giáo sư Lý Tông Hàn.

Ông cầm micro lên.

“Thưa quý vị, thưa các bạn.” Giọng ông trầm ổn và vang dội.

“Cuộc thi mỹ thuật thanh niên lần này đã nhận được hàng chục nghìn tác phẩm từ khắp mọi miền đất nước.”

“Chúng tôi vui mừng khi thấy ở thế hệ trẻ, tiềm năng vô hạn và sức sống mãnh liệt.”

“Sau nhiều lần thảo luận và cân nhắc khó khăn của hội đồng giám khảo…”

“Tôi xin công bố, tác phẩm giành giải Vàng của Cuộc thi Mỹ thuật Thanh niên Toàn quốc lần này là—”

Ông dừng lại.

Cả phòng triển lãm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tôi cảm giác tim mình sắp nhảy khỏi cổ họng.

“Là tác phẩm của thí sinh Giang Niệm — 《Tái sinh》!”

Khoảnh khắc tên tôi được giáo sư Lý đọc lên, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Mọi ánh mắt trong hội trường đồng loạt hướng về phía tôi.

Tiếng vỗ tay như sóng lớn, dâng lên từ bốn phương tám hướng.

Mẹ ôm chặt lấy tôi, thì thầm bên tai: “Niệm Niệm, con làm được rồi! Con thực sự làm được rồi!”

Tôi có cảm giác như đang mơ. Một giấc mơ không chân thực, nhưng lại hạnh phúc đến tột cùng.

Ở phía xa, tôi thấy nụ cười trên gương mặt Từ Lâm Lâm cứng đờ lại. Trong ánh mắt cô ta là sự không thể tin nổi… và cả đố kỵ.

Ông nội của cô ta cũng thu lại nụ cười, sắc mặt trông khó coi hơn nhiều.

Người dẫn chương trình mời tôi lên sân khấu nhận giải.

Tôi bước những bước chân có phần run rẩy, đi lên phía trước.

Từ tay giáo sư Lý Tông Hàn, tôi đón lấy chiếc cúp nặng trĩu ấy.

Giáo sư Lý bắt tay tôi, ánh mắt đầy tán thưởng:

“Con à, bức tranh của con… có linh hồn.”

“Nó đã chạm đến trái tim của tất cả chúng tôi.”

“Hãy tiếp tục vẽ nhé, tương lai của con là vô hạn.”

Tôi cúi đầu thật sâu trước ông. “Cảm ơn thầy.”

Theo đúng quy trình, người đoạt giải vàng cần phát biểu cảm nghĩ.

Tôi đứng trước micro, nhìn xuống biển người bên dưới.

Ở hàng ghế đầu, tôi thấy mẹ — ánh mắt bà đầy tự hào, lấp lánh nước mắt nhìn tôi.

Mọi sự lo lắng trong tôi bỗng chốc tan biến.

Tôi cất giọng, rõ ràng và kiên định: “Xin chào mọi người, tôi là Giang Niệm.”

“Bức tranh của tôi có tên là ‘Tái sinh’.”

“Nó kể về câu chuyện một cô gái được kéo ra khỏi chiếc lồng giam tối tăm.”

“Cô gái ấy — chính là tôi.”

“Còn người đã xé toang bóng tối, mang đến ánh sáng cho tôi — là mẹ tôi.”

Tôi quay về phía mẹ, nở một nụ cười thật lớn: “Con muốn tặng giải thưởng này cho mẹ — người thân yêu nhất đời con.”

“Cảm ơn mẹ vì đã không bao giờ bỏ rơi con.”

“Cảm ơn mẹ vì đã cho con biết rằng, dù con có ở nơi tăm tối nhất, con vẫn xứng đáng được yêu thương.”

“Cảm ơn mẹ… vì đã trao cho con một cuộc đời thứ hai.” “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”

Khi tôi nói xong, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.