Tôi biết tin Tạ Hồi đính hôn là từ bản tin địa phương.

Hai tập đoàn lớn trong thành phố liên hôn, truyền thông rầm rộ đưa tin.

Ánh mắt tôi dừng lại trên tiêu đề bản tin: 【Cặp đôi hoàn hảo】【Trời sinh một cặp】, rồi từ từ thu lại.

Tiệm bánh dự kiến khai trương sau một tháng nữa.

Nhưng hiện tại chỉ có một mình tôi lo liệu.

Không đủ nhân lực.

Tôi nghĩ một lúc, in một tờ thông báo tuyển dụng dán ở cửa, đồng thời đăng lên mạng.

Tuy rằng số quần áo, túi xách mà Tạ Hồi từng tặng tôi có thể bán được không ít tiền.

Nhưng tiệm bánh vẫn chưa đi vào hoạt động, tiền tiêu bao nhiêu là mất bấy nhiêu.

Nên tôi chỉ định tuyển một người phụ giúp đơn giản.

Ba ngày sau, có người đẩy cửa bước vào.

Giọng nói ấm áp, trong trẻo:

“Chị ơi, ở đây có đang tuyển người không ạ?”

Tôi ngẩng đầu lên.Bắt gặp ánh mắt của Phó Tư Thanh.

Tôi mừng rỡ, chạy nhanh tới chỗ anh ấy:“Sao anh lại tới đây vậy?”

Phó Tư Thanh là người bạn duy nhất tôi quen được khi còn ở khu biệt thự nhà họ Tạ.

Anh ấy là người chăm vườn ở căn biệt thự to nhất, sang trọng nhất khu đó.

Chủ nhà lâu nay chẳng mấy khi về.

Chỉ thuê anh ấy tới tỉa cây chăm vườn theo định kỳ.

Nên cũng không ai biết chính xác căn biệt thự đó là của gia tộc nào.

Phó Tư Thanh cụp mắt xuống, hàng mi tạo nên bóng mờ nhẹ trên gương mặt.

“Anh bị cho nghỉ rồi.”“Vừa hay nghe nói em mở tiệm bánh đang tuyển người, nên tới hỏi thử.”

Tôi hơi lo lắng:

“Nhưng lương chỗ em chắc chắn không bằng lúc anh làm vườn đâu á…”

Tôi nhớ lương của người làm vườn nhà họ Tạ là 8.000 tệ một tháng.

Mà tôi chỉ có thể trả được hơn một nửa số đó…Phó Tư Thanh mỉm cười:“Không sao, chuyện đó không quan trọng.”

…Lương không quan trọng, thì cái gì mới quan trọng chứ?

9

Phó Tư Thanh giúp tôi chuẩn bị mọi việc trước ngày khai trương.

Bao gồm: thời gian bao lâu nên ra sản phẩm mới, cách truyền thông quảng bá, tổ chức hoạt động khai trương thế nào để đạt hiệu quả cao nhất.

Chuyên nghiệp đến mức như thể anh ấy đã được học qua bài bản.

Thậm chí ngay cả phần thiết kế món bánh mới, anh cũng góp ý rất chuẩn xác và chuyên sâu.

Còn 5 ngày nữa là khai trương.

Tôi bưng ra món bánh mới cuối cùng, kéo Phó Tư Thanh tới nếm thử.“Loại kem này… có bị ngấy quá không ta?”

Anh nếm thử rồi đặt nĩa xuống.“Không đâu.”“Vị vừa đẹp.”

Tôi chỉ vào khóe miệng anh:“Kem dính vào rồi kìa.”

Phó Tư Thanh rút khăn giấy lau hai lần, vẫn chưa sạch.“Không phải chỗ đó, bên này cơ.”

Tôi cầm khăn từ tay anh, nhón chân lên lau giúp.

Phó Tư Thanh chống một tay lên mặt bàn, hơi cúi xuống để phù hợp với chiều cao của tôi.

“Cảm ơn Hy Hy.”

Bất ngờ tôi bắt gặp ánh mắt anh.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khiến đôi mắt anh ánh lên màu hổ phách.

Lúc đó tôi mới lần đầu nhận ra…Anh thật sự rất đẹp trai đấy.

10

Khi Tạ Hồi đẩy cửa bước vào, tôi theo phản xạ liền nói:“Xin lỗi, năm ngày nữa mới khai trương…”

Ngẩng đầu thấy là anh, câu nói dở dang lập tức nghẹn lại.

Tôi cứ tưởng sau khi đính hôn, vì giữ khoảng cách, anh sẽ không đến tiệm bánh nữa.

“Anh có chuyện gì sao?”Tạ Hồi không trả lời câu hỏi của tôi.

Chỉ liếc nhìn Phó Tư Thanh đang lắp máy pha cà phê ở bên cạnh.“Anh ta là ai?”

“Là bạn tôi, hiện đang làm việc ở đây.”

Tạ Hồi mím môi.“Sao chưa từng nghe em nói em có bạn?”

Tôi không biết nên đáp thế nào.

Vì vừa mở miệng là sẽ phải nhắc đến quá khứ.

Tôi từng kể với anh về Phó Tư Thanh rồi.Chỉ là… anh quên mất thôi.

“Hôm nay em kết bạn với một người mới đó, là anh ấy! Làm vườn ở căn biệt thự kia, anh ấy…”

Anh từng ngắt lời tôi khi tôi còn đang nói dở, đầu cúi nhìn điện thoại.

“Ừ, tùy em. Bạn anh đang đợi ngoài cổng, anh đi trước, tối không cần để phần cơm.”

Đang trong bầu không khí căng thẳng, Phó Tư Thanh bước lại gần.

Dửng dưng chỉ vào khóe môi hơi ửng đỏ của mình.

Vẻ mặt như có chút bất đắc dĩ.“Hy Hy, chỗ này em lau mạnh quá, đau thật đấy, lần sau nhẹ tay thôi nha.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì vẻ mặt của Tạ Hồi đã thay đổi rõ rệt.

Anh ấy nhìn chằm chằm vào khóe môi Phó Tư Thanh — nơi tôi vừa lau lúc nãy.

“Tôi chỉ chạm nhẹ thôi mà.”“Chắc tại da anh mỏng quá, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.”

Phó Tư Thanh mỉm cười, đáp nhẹ:“Ừ, cảm ơn em.”

Cứ như thể không hề để tâm đến sự hiện diện của Tạ Hồi, từ đầu đến cuối anh không liếc nhìn anh ấy lấy một cái.

“Các người đã làm gì?” Giọng Tạ Hồi đầy gắt gỏng, chất vấn thẳng khiến tôi bất chợt cảm thấy bực mình.

“Rốt cuộc anh tới đây làm gì?”

“Nếu không có chuyện gì thì sau này đừng đến nữa.”

Anh nhìn tôi, tiến lại gần một bước:

“Coi như bạn bè đến thăm nhau, thế cũng không được à?”

“Kiều Hy, em thật sự muốn biến anh thành người dưng sao?”

Lúc này, Tống Lạc Linh bước vào.Cánh cửa bị đẩy ra rồi đóng lại.

Tạ Hồi quay đầu lại:“Sao em đến đây?”

Tống Lạc Linh mỉm cười: “Sao, anh tới thì em lại không được tới à?”