Trên mặt Tạ Hồi không biểu lộ chút cảm xúc chán ghét nào.

Chỉ là khi tôi định bước tới rót nước cho anh, anh lạnh lùng ngăn lại:

“Em về phòng trước đi.”

Rồi anh quay người dẫn đám bạn xuống phòng chiếu phim dưới tầng hầm.

Không ngoảnh lại nhìn tôi lần nào.

Hôm sau, tôi giải thích với anh — là vì tôi không quen được cảm giác hưởng thụ mà không làm gì, nên mới phụ giúp việc nhà.

Tạ Hồi chỉ “ừ” một tiếng nhàn nhạt, chẳng để tâm.

Một lát sau, anh lại nói thêm, giọng điềm đạm:

“Sau này tốt nhất đừng làm mấy việc đó nữa.”

Tôi còn muốn nói gì đó, nhưng anh đã cầm điện thoại bước ra khỏi cửa.

Dù là kỳ nghỉ, anh cũng chẳng mấy khi ở nhà.

Giống như đang trốn tránh điều gì đó.Tôi nhìn theo bóng lưng anh rất lâu.

Không hiểu sao, tôi lại bất chợt nhớ đến Tạ Hồi của ngày xưa.

Nhưng rõ ràng chỉ mới hai năm trôi qua…Hình ảnh anh trong trí nhớ tôi đã bắt đầu nhòe dần rồi.

6

Tôi dọn ra được hẳn ba cái vali lớn.Một cái là hành lý của tôi từ trước.

Hai cái còn lại là quần áo, túi xách, phụ kiện hàng hiệu mà Tạ Hồi từng tặng.Tôi từng sống khổ.

Nên tôi không giả thanh cao mà từ chối những thứ này.

Sáng hôm sau.

Tạ Hồi đã chỉnh tề ngồi sẵn ở phòng khách.

Thấy tôi xuống lầu, anh cầm lấy chìa khóa xe.“Để anh đưa em đi.”

“À… không cần đâu, em đã đặt xe rồi, sắp tới rồi.”

Anh cầm lấy vali từ tay tôi, giọng không cho phép từ chối:“Bảo tài xế huỷ đi.”

“Anh đưa em đi mua ít đồ dùng cần thiết, rồi đưa em tới căn hộ mới.”

Anh ấy cao, sải chân cũng dài. Tôi phải gần như chạy nhỏ mới miễn cưỡng đuổi kịp.

“Tạ Hồi, anh trả hành lý lại cho tôi.”

Anh chẳng buồn để ý, trực tiếp xách hành lý bỏ vào cốp xe.

Tôi vội vàng chen lên trước, kéo vali ra trước khi anh kịp đóng cốp lại.

Tạ Hồi cau mày nhìn tôi — lúc đó đang thở dốc không ngừng.“Em đang cố chấp cái gì vậy?”

“Tiết kiệm, sống giản dị vốn là nguyên tắc sống của em mà đúng không?”

“Anh đưa em đi chẳng phải giúp em tiết kiệm tiền xe à?”

Trong mắt anh, việc tôi vì muốn cắt đứt quan hệ với anh mà chấp nhận thiệt thòi bản thân — có vẻ thật giả tạo.

Tạ Hồi tiến lại gần, ánh mắt ép sát:“Nói đi, Kiều Hy.”

“Chừng này năm rồi, em vẫn không sửa được cái tính cứ gặp chuyện là im lặng chịu đựng, không chịu nói ra.”

Bầu trời xám xịt khiến lòng người nặng nề lạ thường.

Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm xuống mặt đất mà chẳng có tiêu cự.

“Anh còn nhớ lần mưa to hôm trước không?”

“Tôi trú mưa ở trạm xe buýt, gọi cho anh, anh nói đang ở gần sẽ tới đón tôi.”

“Nhưng một lúc sau, anh lại nhắn tin bảo có việc đột xuất không tới được, kêu tôi tự gọi xe.”

Tạ Hồi tựa vào đuôi xe, “Ừ, sao thế?”

“Chỉ vì lần đó không đón được em, nên em ghi hận, cả đời không muốn ngồi xe anh nữa?”

Tôi phớt lờ sự mỉa mai trong lời anh.

Ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.“Thật ra…”

“Lúc đó tôi thấy xe anh đậu ở bên kia đường rồi.”

“Tôi biết anh không muốn đón là vì thấy tôi bị ướt mưa, sợ tôi làm bẩn ghế xe anh.”

“Tôi cũng biết, anh luôn thấy khó chịu khi tôi ngồi chung xe với anh ra ngoài, vì sợ bạn bè anh nhìn thấy.”

Xung quanh yên lặng đến đáng sợ.

Yên đến mức tôi còn nghe được cả nhịp thở của anh khựng lại trong chốc lát.

Chuyện ngày hôm đó, bây giờ nhớ lại vẫn thấy có chút xấu hổ.

Nhưng may là — chỉ còn một chút thôi.Tôi chậm rãi nói:

“Vì thế nên giờ, anh cũng không cần phải vì cảm thấy áy náy mà ép bản thân làm chuyện mình không thích.”“Mà tôi, cũng không còn muốn ngồi xe anh nữa.”

Trong vài phút im lặng của Tạ Hồi, xe đặt qua ứng dụng đã đến.

Tài xế giúp tôi chất hành lý lên.

Ánh mắt ông ta cứ đảo qua lại giữa tôi và Tạ Hồi.“Xin hỏi… cả hai người đều là khách à?”

Tôi lắc đầu, mở cửa xe bước lên.“Chú ơi, chỉ mình cháu thôi.”

Xe chạy được một đoạn xa, tôi vẫn còn thấy Tạ Hồi đứng nguyên tại chỗ qua gương chiếu hậu.

Giữa đường, trời đổ mưa nhẹ tầm mười phút.

Tôi ngẩn người nhìn cửa kính mờ đi suốt chừng ấy thời gian.

Một lúc sau, tôi thở dài thật sâu.

Tôi tự cho phép mình lấy cơn mưa âm ỉ hôm ấy làm đoạn kết cho mối tình đầu tệ hại này.

7

Sau khi chọn được mặt bằng, việc sửa sang cũng bắt đầu được đẩy nhanh.

Trong thời gian đó, mỗi tuần Tạ Hồi đều tới giám sát.

Có một lần, thợ sơn tưởng anh là bạn trai tôi.

Vừa làm vừa cười đùa:“Cặp đôi trẻ tính khi nào cưới vậy?”Tôi vội vàng xua tay.

Lịch sự giới thiệu thân phận của Tạ Hồi:“Bác hiểu lầm rồi ạ.”“Anh ấy là… chủ nhà.”

Người thợ sơn cười gượng xin lỗi, xách thùng sơn rời đi.

Tạ Hồi nhìn tôi chăm chú.“Tôi tưởng… ít nhất chúng ta vẫn còn là bạn.”

Tôi cúi đầu nhìn tờ danh sách trong tay, giả vờ không nghe thấy anh nói gì.

Vừa quay người đi, vừa lẩm bẩm một mình:“Hình như vẫn chưa mua giấy dán tường…”

Từ hôm đó, mỗi lần Tạ Hồi đến tiệm bánh, tôi đều lấy cớ rời đi.Cố gắng tránh mặt anh.

8

Việc sửa tiệm cũng gần hoàn tất.Tuần này Tạ Hồi không đến.

Một bác công nhân quen việc có vẻ hơi lạ, lẩm bẩm:“Tạ thiếu gia tuần này không tới à?”

“Tôi còn mong cậu ấy đến để mời cả bọn đi ăn thịt nướng nữa cơ.”

Tôi đáp:“Tuần này anh ấy đính hôn rồi, chắc bận.”Công nhân: “À, vậy à, thôi vậy.”