Bỗng nhiên nhận ra, vẫn chưa trách hắn lừa mình, không hiểu sao tôi lại thấy có lỗi?

Rồi lại đương nhiên đến mức lý trực khí tráng: “Sao phải nói cho anh?”

“Vì anh là chồng em.”

“Không biết trước kia ai đó, một câu một tiếng chồng, gọi ngọt lắm.”

“Đấy là anh ép tôi!”

“Ồ, thế à?” Anh ta nhướng mày, làm ra vẻ định lấy điện thoại, “Hình như anh có ghi âm đấy, nghe thử không?”

Tôi hoảng hốt giữ tay anh ta lại.

“Tôi nói cho anh nghe, được chưa?”

“Ừ, em nói đi.”

Anh ta tự nhiên ngồi xuống giường tôi, vỗ vỗ bên cạnh.

“Lại đây ngồi.”

Tôi giận dỗi ngồi xuống cạnh anh ta, ấp úng:

“Là… là… cái đấy…”

“Là cái gì cơ?”

“Lục Nghiên Thâm, anh ấy… anh ấy hôn tôi.”

Thấy sắc mặt anh ta đột ngột trầm xuống, tôi vội vàng bổ sung: “Em không muốn đâu! Là anh ấy ép em!”

“Ồ.” Anh ta đáp lại một tiếng, không rõ cảm xúc.

“Thế em có thích không?”

“Thích cái gì mà thích!”

Bây giờ hễ nghe thấy hai chữ này là tôi như sắp nổ tung.

Thẩm Dịch Thần gật gật đầu đầy suy tư, không biết móc từ đâu ra một cái khăn ướt, nhẹ nhàng ấn lên môi tôi.

“Thế anh lau cho, bẩn.”

13

Môi bị anh lau đến phát đau, tôi gạt tay anh ra:

“Làm cái trò gì thế? Đau chết!”

“Ừm à?”

Giọng anh ta nghèn nghẹn:

“Thế anh li /ế /m cho, hết sưng nhé, được không?”

Vừa dứt lời, cảm giác n /óng ẩ /m đã đ /è lên.

Động tác rất nhẹ, cơn đ /au quả nhiên cũng bớt đi.

Mãi đến khi đầu l /ư /ỡi dò dẫm định cạy mở k /ẽ r /ăng, tôi mới giật mình tỉnh lại.

Đưa tay bịt mặt anh ta đẩy ra.

“Anh, anh điên à!”

Thẩm Dịch Thần thuận thế nắm lấy cổ tay tôi, áp vào má:

“Chẳng phải em bảo đ /au à?”

“Thì tôi cũng có bảo anh làm thế đâu!”

Tôi rụt tay về, má và cổ đều b /ỏng r /át.

“Thằng nào cũng chẳng bình thường, b /iến th /ái hết.”

Thẩm Dịch Thần bỗng chửi thầm một tiếng, hung hăng vò mặt tôi.

“Lục Diễn, bây giờ em chỉ biết mắng thế thôi à?”

Tôi: “?”

Gì cơ? Là chê tôi chửi chưa đủ mạnh, chưa làm hắn đã à?

Tôi lặng lẽ kéo giãn khoảng cách, lại bị hắn vớ về.

“Không biết chửi thì đừng chửi nữa, muốn ch /ết thật.”

“Ý anh thế nào?” Tôi cáu tiết.

“Chửi nữa thì anh không chịu nổi nữa đâu.”

Anh ta cúi xuống, hơi thở phả lên vành tai tôi.

“Không chịu nổi mà làm ra chuyện quá đáng hơn với em đấy.”

Nghe xem có phải lời người nói không?

Tôi quay mặt đi, thở ra một hơi nặng nề, cố đè nén sự kích động lạ lẫm ấy.

“Thẩm Dịch Thần, trước kia tôi là người thế nào?”

“Không nói đâu.”

“Trừ khi, em đi cùng anh.”

Thẩm Dịch Thần cong cong mày áp sát:

“Đường đã tìm sẵn cho em rồi, chỉ cần đi theo anh là được.”

Tôi nhìn hình bóng mình trong mắt anh ta, nhất thời có chút hoảng hốt.

“Sao nào, có cân nhắc cùng anh ‘bỏ trốn’ không?”

“Anh đếm ba giây, không nói thì coi như em từ chối ngầm nhé.”

“Được.”

Chưa kịp để anh ta đếm số đầu tiên, tôi xúc động, thốt ra luôn.

Mấy hôm nay sắp bức ch /ết rồi.

Suốt ngày phải đối mặt với cái mặt lạnh tanh của Lục Nghiên Thâm.

Lại còn phải lo lắng đề phòng cơn phát điên của anh ta, quá mệt.

“Chỉ là, liệu thế có ổn không?”

“Lục Nghiên Thâm mà phát hiện ra, chắc chắn sẽ điên mất.”

“Điên thì điên.”

Thẩm Dịch Thần phì cười.

“Có anh che chở, em sợ gì?”

Tôi gật đầu một cách quỷ ám.

Nụ cười của anh ta càng đậm, không nhẹ không nặng vỗ vào mông tôi.

“Đi, trèo tường vẫn biết chứ?”

Anh ta vừa dìu vừa bế, tôi cũng trốn ra ngoài được.

“Lục Diễn, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.”

“Lúc đó đừng có khóc lóc đòi về nhà đấy.”

Tôi quay mặt thúc giục: “Ít nói nhảm, đi mau.”

Thẩm Dịch Thần cười khẽ, đạp mạnh ga.

Chiếc xe cuối cùng dừng trước một căn biệt thự ở ngoại ô.

“Lục Nghiên Thâm nhất thời nửa khắc không tra ra đâu, em cứ yên tâm ở đây.”

“Đây là nhà anh à?”

“Tàm tạm đi.”

“Cố ý chuẩn bị cho em đấy.”

Tôi sững người: “Anh định nói đây là mua cho tôi?”

“Ừ, anh vốn định thế —”

“Làm nhà của chúng ta, em thấy thế nào?”

Cổ họng tôi nghẹn lại: “Anh chắc chắn rằng tôi sẽ gật đầu?”

“Không, đây chỉ là ý muốn một chiều của anh thôi.”

“Em không đồng ý cũng chẳng sao.”

“Em đồng ý, thì càng tốt, anh có thể nuôi em cả đời.”

Nhìn đôi mắt đen long lanh của Thẩm Dịch Thần, tôi ấp úng hỏi:

“Thẩm Dịch Thần, anh thích tôi đến thế, trước kia không nói với tôi à?”

“Không.”

“Anh là kẻ nhát gan, không dám mà.”

Anh ta nhếch mép: “Lục Diễn, em cũng biết đấy, trước kia trong mắt em chỉ có Lục Nghiên Thâm.”

“Thích đến nỗi trót tim cũng trao cho anh ấy, đầy ắp chẳng còn chỗ cho ai khác.”

“Sao anh dám mơ tưởng chen vào được?”

Bỗng nhiên tôi thấy có chút uất ức.

14

“Thẩm Dịch Thần, về sau thế nào, tôi chẳng nói trước được.”

“Nhưng bây giờ, quả thực tôi hơi nghiêng về phía anh hơn một chút.”

Anh ta nhìn tôi chăm chú vài giây, nhướng mày.

“Thế cũng đủ rồi.”

Căn phòng anh ta dành cho tôi được trang trí khá lòe loẹt.

Máy chơi game, đồ ăn vặt, thậm chí còn treo khá nhiều ảnh của tôi.

Phần lớn nhìn kiểu như chụp lén.

Có bóng tôi cúi mắt hút thuốc.

Có bóng tôi cười nói với người khác.

Có bóng tôi đỏ mắt nốc rượu đầy vẻ chật vật.

Chỉ có một vài bức, là lúc bị tôi phát hiện, tôi trưng bộ mặt chán ghét nhìn ống kính.