Sáng hôm sau lúc cậu thức dậy, tôi đã chuẩn bị xong xuôi bữa sáng. Nước mật ong, trứng ốp la, bánh mì nướng và đĩa trái cây vợ tôi thích ăn nhất.

Cậu mang dép lê đi từ phòng ngủ ra, đầu tóc rối bù như tổ chim, cổ áo ngủ xộc xệch lệch sang bên trái để lộ nguyên một bờ vai.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế trước bàn bar, nâng ly nước mật ong uống một ngụm, rồi ngước mắt lên nhìn tôi.

“Tối qua anh không đổi ý thật này.”

“Anh nói được làm được mà.”

Cậu lại cúi gằm mặt xuống cắn miếng bánh mì, một lát sau, cậu buông thõng một câu, mắt không thèm ngẩng lên.

“Đêm nay có thể.”

Cái xẻng trên tay tôi suýt thì rơi xuống đất.

Sau đó cậu giấu nhẹm khuôn mặt sau chiếc ly uống nước, chỉ để lộ hai cái tai đỏ bừng như cà chua chín.

Tôi ngắm nhìn cậu ngồi trước bàn bếp đảo, mái tóc rối tung rối bù, cổ áo ngủ lệch hẳn sang một bên, những ngón tay thon dài nâng chiếc ly, đôi chân vẫn nhịp nhàng đung đưa qua lại.

Đây là vợ tôi.

Người vợ hợp pháp, đã đăng ký đàng hoàng, đang ngủ ngay bên cạnh tôi, mỗi buổi sáng đều uống ly nước mật ong do chính tay tôi pha, mỗi lần nghe tiếng “vợ ơi” đều đỏ rần vành tai, tối qua còn gọi tôi là “chồng ơi”.

Vợ của tôi.

Tôi bước đến ôm cậu từ phía sau, tì cằm lên đỉnh đầu cậu.

“Diệp Dao.”

“Dạ.”

“Anh yêu em.”

Động tác uống nước của cậu ngưng lại một giây.

Sau đó cậu đặt chiếc ly xuống, xoay người ngửa mặt nhìn tôi.

“Em biết.”

Lúc nói ra ba chữ này cậu không hề đỏ mặt hay lảng tránh, cực kỳ nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi, âm thanh không lớn, nhưng rất kiên định.

Rồi cậu kiễng chân, hôn chụt một cái lên cằm tôi.

Sau đó lại quay người tiếp tục uống nước mật ong, hai vành tai đỏ như hai quả hồng chín nhất trên cây.

Tôi đứng sau lưng cậu, đưa tay sờ sờ cằm, nơi vừa được cậu đặt một nụ hôn.

Phiên ngoại (Góc nhìn của Cố Diễn)

Mùa thu năm thứ hai, vợ khen tôi sức lực dồi dào, định đưa tôi đi giải tỏa căng thẳng, tôi cứ tưởng hai đứa sắp thử cảm giác mạnh ngoài trời, ai dè em ấy dắt tôi ra đồng bẻ bắp.

Vợ phải hôn tôi đi, không là tôi khóc ngay đấy!

(Góc nhìn của Diệp Dao)

Tôi tên là Diệp Dao, tôi có một đôi bố mẹ yêu thương tôi hết mực, tôi là người hạnh phúc nhất trên đời, cho đến một ngày nọ có người tìm đến tận nhà, bảo tôi là đứa con thất lạc của một gia đình giàu có, rồi đòi đưa tôi đi.

Tôi không muốn đi, nhưng bố mẹ bảo tôi phải về đó, tôi không lay chuyển nổi họ, đành về nhà họ Diệp.

Cái nhà này chẳng có ai chào đón tôi, chỉ có mỗi ông nội là đối xử tàm tạm với tôi. Ông còn tìm cho tôi một người chồng, tôi chẳng hiểu tại sao lại thế nữa?

Nhưng tôi vẫn nhận lời, coi như trả ơn sinh thành dưỡng dục của họ.

Tôi gặp Cố Diễn, kể từ đó tôi có thêm một chú chó lớn lúc nào cũng dư thừa năng lượng, luôn mồm đòi ăn không biết no, bạn tôi bảo tôi hợp nuôi chó Beagle lắm.

Hơ hơ!