“Thấy em giống Lâm Đại Ngọc, yếu ớt như sắp không sống nổi, nên muốn thử xem có nuôi sống được không.”

Người này đúng là thích nói bậy.

Tôi đâu phải cô thiếp yếu ớt không tự lo nổi của anh.

Nhưng vẫn chấp nhận sự “nuôi dưỡng” của anh.

Tôi từ nhỏ đã chứng kiến bố mẹ ly hôn, mỗi người đều tái hôn và có con riêng, đối xử với tôi rất lạnh nhạt. Tiền sinh hoạt phí ít đến đáng thương, đến cả chuyện muốn tôi đến ở cùng cũng chẳng muốn.

Tốt nghiệp cấp ba xong, tôi tự đi làm, hè đông đều thuê một căn hộ nhỏ bên ngoài.

Sau khi Bùi Nghiên biết chuyện, anh mua cho tôi một căn nhà.

Anh đặt giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà vào tay tôi.

“Sau này em sẽ có nhà của riêng mình, không bao giờ phải lo bị người ta đuổi ra ngoài, không có chỗ để đi nữa.”

Hôm đó tôi khóc đến mức không chịu nổi, không biết phải trả lại số tiền này cho anh thế nào.

Bùi Nghiên vừa lau nước mắt cho tôi, vừa đùa cợt.

“Cùng lắm thì sau này chia tay, em trả góp cho anh.”

Tôi bị anh chọc cười, thầm nghĩ trả góp thì cũng phải trả đến mấy chục năm.

Lúc đó tôi đã biết, gia thế của anh là thứ tôi không thể sánh bằng.

6

Sau khi tốt nghiệp và vào làm ở Thịnh Thế, tôi mới biết họ Bùi của anh chính là Bùi này.

Mẹ anh biết sự tồn tại của tôi, cực lực phản đối chúng tôi ở bên nhau.

Bùi Nghiên từng thử đủ mọi cách như nhịn ăn, uống thuốc, cuối cùng bất đắc dĩ chỉ có thể bỏ trốn cùng nhau.

Mẹ anh cắt nguồn tiền của anh, lại khắp nơi chèn ép chúng tôi.

Tôi và Bùi Nghiên phát tờ rơi, giao đồ ăn, đi công trường khuân gạch, năm này qua năm khác, anh chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Sau đó, cha anh lâm trọng bệnh, nhà cửa và tài sản rơi vào cuộc chiến tranh giành.

Trên đường đến bệnh viện, Bùi Nghiên ngất xỉu, kiểm tra ra mắc thiếu máu bất sản tái sinh nặng, chỉ có thể sống nhờ truyền máu, cần sớm làm phẫu thuật ghép tủy xương.

Chưa kịp gỡ khó khăn này lại gặp tai họa khác, mẹ anh vì quá sốt ruột mà dẫn phát huyết khối não.

Cả một nhà ba người đều nằm trong phòng ICU.

Mẹ anh là người vợ thứ ba của cha anh, có mấy anh chị em cùng cha khác mẹ, còn có ba đứa con riêng lưu lạc bên ngoài.

Không một ai chịu đi làm xét nghiệm tương hợp cho Bùi Nghiên.

Không chỉ vậy, những người đó còn nhân cơ hội chia sạch gia sản, đóng băng toàn bộ tài sản của Bùi Nghiên và mẹ anh.

Tôi bán căn nhà anh tặng tôi, nộp tiền viện phí.

Bùi Nghiên nắm tay tôi, đầu ngón tay yếu ớt nắm lấy.

“May mà lúc đó anh mua nhà cho em, sau này dù anh không còn nữa, em vẫn còn một chỗ để về.”

Anh không biết tôi đã bán nhà rồi.

Bùi Nghiên nhờ bạn bè làm thủ tục xuất ngoại cho tôi.

“Anh sợ khi mẹ anh tỉnh lại sẽ nhằm vào em, ra ngoài tránh một thời gian đi.”

Tôi xé vé máy bay, lạnh lùng ném lại một câu chia tay.

Ngay giây tiếp theo, Trình Triệt bước vào phòng bệnh, ôm tôi vào lòng.

“Bùi Nghiên, đi đường bình an nhé. Yên tâm, người phụ nữ của anh tôi sẽ thay anh chăm sóc.”

Bùi Nghiên nắm chặt ga giường, trong mắt như bùng lên ánh lửa, sau đó ánh nhìn dần tối xuống, trên gương mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười khổ.

7

Bùi gia và Trình gia đấu đá với nhau mấy chục năm, Bùi Nghiên từ khi sinh ra đã bị yêu cầu phải vượt qua Trình Triệt, hai người không ai chịu nhường ai.

Cha của Bùi Nghiên bệnh nguy kịch, cũng là vì dự án bị Trình gia cướp mất nên tức đến bốc hỏa công tâm.

Anh hận Trình gia đến tận xương tủy, lúc này chắc cũng hận tôi lắm.

Người trong giới thấy tôi là chửi, thậm chí ngay trước mặt Trình Triệt cũng chẳng từng cho tôi sắc mặt tốt.

“Anh Trình, loại phụ nữ này vốn chẳng có tim, chơi chơi thôi là được rồi.”

“Đúng là giỏi thật, quyến rũ Bùi Nghiên chết mê chết mệt, quay đầu đã leo sang thuyền khác.”

Chỉ có Bùi Nghiên, không biết mệt mỏi giải thích với bạn bè của anh.