“Tôi từng nghĩ, con trai mình cũng sẽ học được điều đó.”
“Tôi đã dốc cạn mọi thứ mình có, dâng hết cho chúng: nhà cửa, tiền bạc, và cả trái tim của một người mẹ. Tôi chưa từng mong chúng phải báo đáp điều gì. Tôi chỉ hy vọng, đến khi tôi già yếu, bệnh tật, chúng có thể ở bên cạnh, dành cho tôi một lời hỏi han, một ánh mắt quan tâm.”
“Nhưng không có. Chẳng có gì cả.”
Giọng tôi bắt đầu nghẹn lại, nhưng tôi vẫn tiếp tục:
“Ngày tôi bị ngã gãy chân, nằm trên giường bệnh lạnh lẽo, đau đến mức gần như ngất đi… Điều tôi nhận được không phải là sự lo lắng, mà là câu nói lạnh như băng từ chính đứa con út mà tôi thương nhất: ‘Bà lại giả vờ bệnh để vòi tiền à?’”
“Lúc đó, tim tôi đau hơn cả cái chân bị gãy.”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng đó không phải nước mắt của yếu đuối, càng không phải là lời van xin.
Mà là giọt nước mắt cuối cùng cho một kiếp làm mẹ thất bại.
Là lời tiễn biệt cuối cùng với một tình yêu đã bị chà đạp không thương tiếc.
Cả phòng xử im phăng phắc.
Không ai nói gì.
Không ai dám nhìn thẳng vào tôi.
Vì những gì tôi nói… còn đau hơn bất kỳ bản án nào.
Vị thẩm phán nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng qua một chút cảm thông. Ông gõ mạnh cây búa gỗ, giọng trang nghiêm và dứt khoát.
“Hiện tại, tòa tuyên án.”
“Bị đơn Trần Lập Dân trong thời gian dài không thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng đối với bà Lâm Tố Khanh – người đã tặng nhà. Trong thời gian bà lâm bệnh nặng, bị đơn còn có hành vi lăng mạ và gây tổn thương tinh thần nghiêm trọng, vi phạm nghiêm trọng điều khoản bổ sung của Hợp đồng tặng cho nhà ở.”
“Căn cứ theo quy định liên quan của Luật Hợp đồng hiện hành, tòa phán quyết: Hợp đồng tặng cho nhà ở giữa nguyên đơn Lâm Tố Khanh và bị đơn Trần Lập Dân chính thức bị hủy bỏ kể từ ngày bản án có hiệu lực.”
“Bị đơn Trần Lập Dân và các thành viên gia đình của anh ta phải rời khỏi căn nhà liên quan trong vòng mười lăm ngày kể từ ngày bản án có hiệu lực. Đồng thời, phải bàn giao lại nhà ở cho nguyên đơn trong tình trạng nguyên vẹn.”
Bản án vừa dứt, Trần Lập Dân như phát điên.
Anh ta bật dậy khỏi ghế bị cáo, chỉ tay vào tôi gào thét:
“Lâm Tố Khanh! Mụ già chết tiệt! Mẹ thật sự muốn ép tôi vào đường cùng sao! Tôi không đi đâu hết! Căn nhà đó là của tôi! Tôi xem thử ai dám đuổi tôi!”
Anh ta gào rú như một con thú bị thương, lao về phía trước như muốn xông qua lan can đánh tôi.
Hai cảnh sát tư pháp lập tức áp sát, một trái một phải giữ chặt anh ta lại.
Trần Lập Dân vẫn giãy giụa điên cuồng, miệng phun ra toàn những lời cay độc:
“Đồ đàn bà độc ác! Rồi bà cũng sẽ phải nhận báo ứng!”
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta bị lôi ra khỏi phòng xử. Gương mặt méo mó vì phẫn nộ của anh ta, trong mắt tôi giờ đây vừa xa lạ vừa đáng buồn cười.
Báo ứng ư?
Chính kết cục hôm nay của anh, là báo ứng rõ ràng nhất rồi đấy.
Bước ra khỏi tòa án, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Tảng đá đè nặng trong lồng ngực suốt bao năm… cuối cùng cũng nhẹ đi một phần.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy thật sự nhẹ nhõm.
Mười lăm ngày sau, tòa án tiến hành cưỡng chế thi hành án.
Hôm đó, tôi không đến. Là Trần Nguyệt đi cùng luật sư Lý.
Khi về, con bé kể lại cảnh tượng lúc đó.
“Trần Lập Dân với vợ y như hai con chó dại, nằm lăn lộn ăn vạ, bám chặt lấy nhà không chịu đi.”
Cuối cùng, vị thẩm phán phụ trách thi hành án mất hết kiên nhẫn, ra lệnh cho cảnh sát tư pháp áp giải họ ra ngoài.
Tất cả đồ đạc của họ – từ bàn ghế đến quần áo – bị ném từng món ra khỏi căn nhà mới xây mà họ mới sống chưa tới hai năm. Tất cả chất đống bên lề đường trong khu dân cư, trông chẳng khác nào đống rác vô chủ.
Hàng xóm tụ tập từ xa, chỉ trỏ bàn tán.
“Nhìn kìa, chính là nhà đó. Con trai bất hiếu, mẹ tức giận thu lại nhà luôn rồi.”
“Đáng đời! Hạng sói đội lốt người như vậy, gặp kết cục này là nhẹ đấy!”
Những lời xì xào đó như từng cái tát vô hình giáng xuống mặt Trần Lập Dân và vợ hắn.
Bị đuổi ra khỏi nhà, họ ôm đầu bỏ chạy trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, chẳng khác nào hai kẻ ăn mày.
Tôi biết, tin này rồi sẽ nhanh chóng đến tai ba đứa “con ngoan” còn lại của tôi.
Và khi ấy, bọn họ sẽ hiểu rõ một điều:
Tôi – Lâm Tố Khanh – chưa từng đùa giỡn với ai cả.
Màn thanh lọc này… mới chỉ vừa bắt đầu.
7.
Kết cục bị đuổi ra khỏi nhà của đứa con trai thứ ba – Trần Lập Dân – như một quả bom tấn nổ tung giữa đám con còn lại của tôi.
Cuối cùng, bọn chúng cũng nhận ra bản hợp đồng tặng tài sản có điều kiện mà tôi ký, không phải là tờ giấy lộn.
Văn bản của luật sư tôi gửi, càng không phải trò hù dọa.
Tôi thật sự sẽ từng đứa một, tống cổ chúng ra khỏi căn nhà mà tôi đã cho.

