Trên màn hình là một bài đăng kèm ảnh Chu Thi Vũ và một người đàn ông.
Người đàn ông lái xe sang, Chu Thi Vũ khoác tay anh ta, cười rất ngọt.
Giang Thành nhìn tấm ảnh, sắc mặt càng lúc càng trắng.
Mẹ chồng cũng sững sờ.
Bố chồng không nói nên lời.
Chu Thi Vũ lảo đảo suýt ngã.
Giang Thành đưa tay đỡ cô ta, nhưng tay khựng lại giữa không trung.
Anh nhìn Chu Thi Vũ.
“Đây là thật sao?”
Chu Thi Vũ nước mắt tuôn rơi.
“Giang Thành, em… em không cố ý…”
“Năm đó em nói ra nước ngoài học tiếp, bảo anh đợi em…”
Giọng Giang Thành run rẩy.
“Hóa ra tất cả đều là lừa anh?”
“Em không lừa anh! Lúc đó em đúng là muốn đi học, nhưng sau đó gặp anh ta…”
“Cho nên em theo hắn ta đi?”
Giọng Giang Thành càng lúc càng lạnh.
“Rồi bị đá, em mới nhớ tới anh?”
“Không phải!”
Chu Thi Vũ nắm lấy tay Giang Thành.
“Giang Thành, trong lòng em luôn có anh!”
“Vậy tại sao ba năm nay em về nước, vẫn không nói sự thật với anh?”
Giang Thành hất tay cô ta ra.
“Tại sao còn để anh tưởng rằng em rời đi vì giấc mơ?”
Chu Thi Vũ khóc đến không nói được lời.
Giang Thành nhìn cô ta, bỗng nhiên cười, rất chua chát.
“Hóa ra mười năm qua, thứ anh giữ là một lời nói dối.”
Anh quay sang tôi.
“Hứa Niệm, xin lỗi.”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt lời.
“Giang Thành, lời xin lỗi của anh tôi không cần. Tôi chỉ cần anh ký vào đơn ly hôn.”
Tôi đưa bản thỏa thuận cho anh.
Giang Thành nhận lấy, tay run rẩy.
Anh mở ra xem rất lâu.
Sau đó cầm bút, ký tên mình.
“Hứa Niệm.”
Anh nói.
“Xin lỗi… và cảm ơn em.”
Tôi nhận lại bản thỏa thuận, quay người bước vào nhà.
Sau lưng vang lên tiếng mẹ chồng khóc, tiếng Chu Thi Vũ biện bạch, tiếng bố chồng thở dài.
Nhưng tôi không quay đầu.
8
Ngày hôm sau, tôi và Giang Thành đến Cục Dân chính.
Suốt đường đi anh không nói gì.
Đến cửa, Giang Thành quay sang.
“Hứa Niệm, chúng ta thật sự phải đi đến bước này sao?”
“Phải.”
“Anh có thể thay đổi…”
“Giang Thành.”
Tôi cắt lời anh.
“Không phải vấn đề anh có thay đổi hay không, mà là anh chưa từng yêu tôi.”
Anh im lặng.
“Anh cưới tôi vì Chu Thi Vũ ra nước ngoài, anh không cam tâm. Anh đối xử tốt với tôi vì trách nhiệm. Nhưng anh đối xử tốt với Chu Thi Vũ vì trong lòng anh có cô ta. Ba năm qua, giữa tôi và cô ta, anh chưa từng chọn tôi. Cho nên, ly hôn là kết cục tốt nhất.”
Giang Thành nhìn tôi, mắt hơi đỏ.
“Nhưng bây giờ… anh đã quen có em rồi.”
“Quen không phải là yêu.”
“Vậy… nếu anh không đồng ý thì sao?”
“Vậy tôi sẽ kiện.”
Anh cười khổ.
“Em đã chuẩn bị từ lâu rồi.”
“Không phải chuẩn bị, là tuyệt vọng.”
Tôi mở cửa xe.
“Đi thôi, làm thủ tục.”
Làm xong thủ tục, tôi cầm giấy chứng nhận ly hôn bước ra khỏi Cục Dân chính.
Trời rất xanh.
Gió thổi qua mặt, hơi lạnh nhưng rất dễ chịu.
Giang Thành đứng phía sau tôi.
“Hứa Niệm… sau này… bảo trọng.”
“Anh cũng vậy.”
Tôi quay người rời đi.
Đi được vài bước, anh gọi tôi lại.
“Hứa Niệm, nếu thời gian có thể quay ngược, anh nhất định sẽ không để em chịu ấm ức.”
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu.
“Giang Thành, thời gian không thể quay ngược. Hơn nữa, cho dù có thể… tôi cũng sẽ không chọn anh nữa.”
Tôi tiếp tục bước về phía trước.
Tôi bắt taxi.
“Cô gái, đi đâu?” tài xế hỏi.
“Về nhà.”
Tôi nói.
“Nhà bố mẹ tôi.”
Xe lăn bánh.
Tôi lấy điện thoại ra, chụp giấy chứng nhận ly hôn rồi đăng lên vòng bạn bè:
【Ba năm mắc kẹt, hôm nay được giải thoát. Cảm ơn những người và những việc đã giúp tôi nhìn rõ sự thật.】
Rất nhanh đã có bình luận.
Tiểu Ngải:
【Chúc mừng giành lại tự do!】
Bạn cùng phòng đại học:
【Đáng lẽ phải ly hôn từ lâu rồi!】
Đồng nghiệp cũ:
【Hứa Niệm, cậu xứng đáng với điều tốt hơn!】
Tôi nhìn những bình luận đó.
Tảng đá đè nặng trong lòng suốt ba năm cuối cùng cũng được nhấc đi.
Tôi mở album ảnh.
Xóa hết toàn bộ ảnh của Giang Thành.
Xóa hết toàn bộ tin nhắn.
Chỉ để lại một ghi chú:
【Bài học ba năm: Người yêu bạn sẽ không để bạn chịu ấm ức. Người không yêu bạn không đáng để bạn lãng phí thời gian.】
Xe dừng trước cửa nhà bố mẹ.
Tôi đẩy cổng bước vào.
Mẹ đang nhặt rau, thấy tôi lập tức đứng dậy.
“Con gái, xong rồi à?”
Tôi gật đầu, bước tới ôm bà.
“Mẹ, con tự do rồi.”
Mẹ vỗ lưng tôi.
“Được rồi, được rồi.”
Bố từ trong nhà bước ra.
“Về là tốt rồi.”
Tôi buông mẹ ra, lau nước mắt.
“Bố, mẹ, sau này con sẽ ở đây với hai người.”
“Được.”
Bố nói.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/toi-khong-den-nua/chuong-6/

