Diệp Chấp vừa ăn khoai vừa đáp.

“Chu Nghiên mất tích rồi.”

Tôi sững lại.

Mất tích là sao?

Nhưng có vẻ anh ta không hề chờ phản ứng của tôi.

Nói đúng hơn, anh ta đang tự hệ thống lại tình hình.

“Lúc chúng tôi đến, trong nhà chỉ có mẹ cậu ấy là Ngô Giai. Khi bọn tôi vào, bà ta đang chơi bài trên điện thoại. Lúc bà ta úp điện thoại xuống, tôi nhìn thấy, không phải mấy trò phổ biến ngoài thị trường như đấu địa chủ, mà giống poker Texas.”

Tôi chần chừ hỏi.

“Là kiểu có tính chất cờ bạc ạ?”

Diệp Chấp nhìn tôi một cái rồi gật đầu.

“Đúng. Ngô Giai nói tối qua Chu Nghiên bảo sang nhà bạn chơi, đến giờ vẫn chưa về. Phần bánh để cho cô là Chu Nghiên tự tay làm, còn bỏ thêm nấm hương. Cô thích ăn nấm hương à?”

Tôi đang vừa nghe vừa suy nghĩ, bị câu hỏi về khẩu vị làm bất ngờ, chỉ kịp “Hả?” một tiếng.

Diệp Chấp dường như khẽ cười, rồi ho nhẹ hai tiếng lấy lại vẻ nghiêm túc.

“Chúng tôi chưa nói chuyện này với gia đình cậu ấy. Định đi kiểm tra camera giám sát khu vực.”

Nghe vậy tôi vội nói.

“Hôm qua khoảng mười giờ sáng Chu Nghiên có ra ngoài một chuyến, đi mua đồ ăn, xách về rất nhiều thịt. Chủ tiệm văn phòng phẩm nói trông cậu ấy sắc mặt khá tốt.”

Diệp Chấp nhíu mày, rồi hỏi tiếp.

“Quan hệ gia đình của Chu Nghiên thế nào? Cô có từng nghe cậu ấy nói qua không?”

Chu Nghiên không hay kể chuyện riêng với tôi.

Chỉ là tôi thường xuyên nhìn thấy vết bầm trên tay hoặc cổ cậu ấy.

Trước đây tôi từng tưởng cậu ấy bị bạo lực học đường, còn lén theo dõi một ngày, thấy cậu ấy về nhà.

Ngày hôm sau lại xuất hiện vết thương mới.

Tôi cúi đầu, giọng trầm xuống.

“Chưa từng nói. Nhưng em đoán… chắc không ổn lắm.”

Diệp Chấp dường như còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng điện thoại anh ta đúng lúc reo lên.

Là tin về camera.

Hình ảnh cho thấy tối qua, Chu Nghiên ôm tay chạy ra khỏi nhà.

Camera không phủ khắp mọi nơi.

Chỉ tra được điểm cuối cùng cậu ấy xuất hiện là ở một khu chợ gần đó.

6

Hình ảnh camera rõ ràng mâu thuẫn với lời khai của mẹ Chu Nghiên.

Nếu nói là đi chơi nhà bạn, thì sao lại chạy như đang trốn mạng như vậy.

Chỉ trong nháy mắt, Diệp Chấp đã ra lệnh quay lại nhà Chu Nghiên điều tra lần nữa.

Tôi loáng thoáng nghe thấy anh ta xin lệnh khám xét.

Lần này, Diệp Chấp còn mang cả tôi theo.

Thật sự ổn chứ?

Thật sự hợp lý sao?

Nhưng phải công nhận tốc độ và hiệu suất của cảnh sát cực kỳ cao.

Khi họ bước vào nhà, trên mặt Ngô Giai đầy vẻ khó hiểu và mơ hồ.

Cảm xúc ấy đạt đến đỉnh điểm khi Diệp Chấp nói rằng bà ta bị nghi có liên quan đến vụ mất tích của Chu Nghiên.

Hoặc là bà ta diễn xuất quá giỏi.

Hoặc là bà ta thật sự không biết gì.

Nhưng rất nhanh sau đó, cảnh sát đã tìm thấy trong tủ đông nhà bếp vài túi thịt còn xương.

Bác sĩ pháp y tại hiện trường chỉ liếc qua đã nhận ra có vấn đề.

Sau khi kiểm tra kỹ hơn, ông kết luận đó không thuộc về bất kỳ loại động vật có thể ăn được nào.

Mà là thi thể người.

Kết luận ấy vừa đưa ra, sắc mặt tất cả mọi người tại hiện trường đều thay đổi.

Bao gồm cả Ngô Giai.

Mặt bà ta tái xanh, môi run lên, đồng tử giãn to, hoảng hốt xua tay.

“Tôi, tôi không biết. Tôi cứ tưởng đó là thịt bình thường, chỉ thấy mùi hơi lạ thôi, tôi hoàn toàn chưa động vào.”

Phản ứng của tôi xem như nhẹ nhất.

Có lẽ vì từ trước tôi đã linh cảm trong căn nhà này chắc chắn có thi thể.

Nên khi phát hiện ra, trong lòng chỉ có cảm giác “quả nhiên là vậy”.

Thi thể được pháp y mang đi giám định DNA tiếp.

Còn Ngô Giai bị đưa đi với tư cách nghi phạm số một.

Cảnh sát lục soát căn nhà nhưng không tìm thấy vết máu rõ ràng.

Tuy nhiên theo điều tra, lượng nước sử dụng của gia đình Chu Nghiên tăng đột biến vào rạng sáng thứ Hai.

Một người bị phân xác chắc chắn sẽ bắn ra lượng máu lớn.

Dù có rửa sạch bằng nước, dùng thuốc thử luminol vẫn có thể phát hiện.

Và ngay trong nhà bếp, xuất hiện phản ứng máu với số lượng lớn.

7

Vẫn là câu nói đó.

Tốc độ và hiệu suất của cảnh sát khiến người ta kinh ngạc.

Chẳng bao lâu sau họ đã xác minh được những phần thi thể kia thuộc về cha của Chu Nghiên, Chu Chí.

Mà tháng trước, Ngô Giai vừa mua cho Chu Chí một loạt bảo hiểm giá trị lớn, người thụ hưởng đều là bà ta.

Trong điện thoại của Ngô Giai còn phát hiện rất nhiều khoản vay nợ.

Động cơ đã có.

Nhưng từ nãy đến giờ, chân mày Diệp Chấp chưa từng giãn ra.

Tôi cũng vậy.

Nhìn bề ngoài, giống như Ngô Giai đã ra tay với chồng trong nhà bếp rồi phân xác.

Sau đó trong mấy ngày này trữ thi thể trong tủ đông, chờ cơ hội trục lợi bảo hiểm.

Còn Chu Nghiên phát hiện tủ đông có vấn đề, bị mẹ chém vào tay rồi bỏ chạy.

Khi ánh mắt tôi lướt qua tủ đông, tôi bỗng nhớ đến một chuyện hiếm hoi Chu Nghiên từng kể về gia đình.