“Cậu làm gì vậy? Lúc tớ ở với anh ta, mỗi tháng anh ta chỉ cho tớ năm nghìn. Hôm nay lại mua cho cậu nhiều thứ như vậy?”
May mà tôi có chuẩn bị trước.
Tôi lập tức mở túi ra, cho cô ta xem đồ bên trong.
“Cậu xem đi, tuy đồ nhiều nhưng đều rất rẻ. Cái áo thun này chỉ 99 tệ, quần jean 139 tệ, tất cả cộng lại còn chưa tới hai nghìn.”
Sắc mặt Giản Tinh Tinh dịu đi một chút, nhưng vẫn không chịu buông tha.
“Cậu có phải đang lừa tớ không? Tớ thấy chiếc xe anh ta lái rồi, chiếc đó ít nhất cũng hơn một triệu.”
Tim tôi giật thót, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh.
“Đó là xe của công ty. Anh ta làm thư ký cho người ta thôi, kiểu nhân viên cấp cao ấy. Xe của sếp thỉnh thoảng anh ta lái ra ngoài làm việc.”
Lúc này Giản Tinh Tinh mới thả lỏng.
“Tớ còn tưởng anh ta giàu cỡ nào chứ.”
Cô ta lại cười khẩy một tiếng.
“Nhưng dù là thư ký, với điều kiện của cậu cũng khó tìm được người như vậy. Anh ta đã tiêu cho cậu nhiều tiền thế, cậu không nên cảm ơn tớ à? Mời tớ ăn một bữa đi.”
Tôi giả vờ không hiểu giọng mỉa mai của cô ta, nói rằng đương nhiên rồi, rồi hỏi cô ta muốn ăn gì.
Giản Tinh Tinh nói:
“Vậy để tớ nghĩ đã. Tớ sẽ dẫn thêm vài người bạn đi, cậu cũng không ngại chứ.”
Tôi gật đầu.
Thế là chưa tới hai tiếng, chuyện tôi được một ông chú keo kiệt bao nuôi đã lan khắp ký túc xá nữ.
Tôi lười chẳng buồn để ý những lời đồn thổi ấy, dù sao thì tôi cũng sắp thôi học rồi.
Thở phào một hơi, tôi lấy quần áo trong túi ra, chọn vài bộ mặc thử, rồi đứng trước gương chụp một tấm ảnh.
Gửi ảnh cho Tần Tranh xong, tôi do dự một chút, lại thêm một dòng chữ:
【Daddy, hôm nay thư ký Lưu mua cho em mấy bộ đồ này em đều rất thích, ngày mai anh muốn em mặc bộ nào?】
Tần Tranh: 【1】
Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu “báo cáo” cuộc sống của mình.
Mặc quần áo gì phải hỏi, đi đâu phải hỏi, đến nơi nào thì chủ động gửi định vị, thậm chí uống một ngụm nước cũng báo cho anh.
Sự thật chứng minh Tần Tranh quả thật có ham muốn kiểm soát rất mạnh. Mỗi lần tôi nghe lời anh, anh đều trở nên vô cùng vui vẻ.
Hiệu suất của thư ký Lưu quả thật không phải bình thường.
Chưa đầy một tuần, thủ tục thôi học của tôi đã hoàn tất.
Biết tin tôi muốn thôi học, cả phòng ký túc xá đều vây quanh tôi, hỏi tôi rời trường rồi định làm gì.
Trước mặt Giản Tinh Tinh, dĩ nhiên tôi không thể nói thật, nên nói:
“Bạn trai tớ nói học cao đẳng không có tương lai, anh ấy bảo tớ về nhà, nói có thể nuôi tớ.”
Thấy bộ dạng “não yêu đương” của tôi, hai bạn cùng phòng còn lại lập tức phản đối kịch liệt.
“Trần Du, cậu điên rồi à?” Lý Manh, người ngủ đối diện tôi, trợn tròn mắt. “Dù sao cao đẳng cũng là một bằng cấp, sau này cậu tìm việc cũng dùng được mà.”
“Đúng đó.” Một bạn cùng phòng khác là Chu Đình cũng khuyên tôi. “Đừng ngốc nữa, đàn ông không đáng tin đâu. Bây giờ cậu vì anh ta mà thôi học, sau này anh ta đá cậu thì cậu làm sao?”
Hai người kẻ nói người khuyên, hận không thể ấn tôi ngồi lại ghế.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Giản Tinh Tinh đã cười khẩy một tiếng.
“Hai người quá đáng thật đấy. Rõ ràng Trần Du là đi hưởng phúc mà.”
Lý Manh nhíu mày:
“Giản Tinh Tinh, sao cậu nói vậy? Cô ấy là vì người yêu qua mạng của cậu mới…”
“Vì cái gì?” Giản Tinh Tinh đảo mắt. “Tên đó dù có keo kiệt một chút thì cũng hào phóng hơn đa số đàn ông rồi. Hơn nữa Trần Du tự nguyện, hai người quản nhiều thế làm gì? Không biết thế nào là tôn trọng số phận của người khác à? Lo chuyện của mình là được.”
Lý Manh và Chu Đình bị cô ta chặn họng đến mức không nói được gì, trên mặt đầy vẻ khó tin.
Tôi không nói gì, cúi đầu tiếp tục thu dọn hành lý.
Giản Tinh Tinh nói đúng, tôn trọng số phận của người khác.
Chỉ là cô ta tuyệt đối không thể ngờ được… số phận mà cô ta phải “tôn trọng” của tôi là gì.
Rời khỏi trường, tôi chuyển vào sống trong một căn biệt thự lớn. Bên trong có quản gia riêng và người hầu, bác sĩ gia đình túc trực 24 giờ.
Tôi chỉ cần đưa tay là có quần áo, mở miệng là có cơm ăn.
Nhưng trong lúc hưởng thụ cuộc sống, tôi cũng không quên dựng “nhân thiết” của mình trên vòng bạn bè.
Tôi đăng rất nhiều trạng thái kiểu “vợ ngốc vì tình”, nói rằng mỗi ngày đều giặt giũ nấu ăn dọn dẹp nhà cửa cho bạn trai.

