Tôi tra sao kê.

Một khoản chuyển ra: 80,000.00 tệ.

Tài khoản nhận: Tô Kiến Quốc.

Ghi chú: Hoàn trả khoản vay.

Ngày chuyển tiền là ngày hôm sau khi tôi bị đá ra khỏi nhóm.

Ngày hôm sau.

Tôi bị đá khỏi nhóm, hôm sau ba tôi rút sạch tám vạn trong thẻ của tôi.

Vì số điện thoại xác minh của thẻ vẫn là của ông ấy.

Lúc đó tôi bận lo chuyện đổi thẻ mới, quên mất kiểm tra số dư thẻ cũ.

Tám vạn.

Cứ thế mà mất.

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn chằm chằm vào dòng giao dịch, tay run lên.

Không phải run vì giận.

Mà là lạnh.

Lạnh từ trong tim lan ra khắp người.

Tôi gọi điện, nhắn tin cho ba, yêu cầu trả lại tiền.

Không ai trả lời.

Gọi không được, WeChat thì bị chặn.

Tám vạn.

Tiền tôi ăn mì gói suốt một năm để tiết kiệm.

Ông ta rút sạch chỉ bằng một lệnh chuyển khoản.

Ghi chú là “hoàn trả khoản vay”.

Vay cái gì chứ?

Tôi nợ họ bao giờ?

Sau đó, tôi chụp ảnh màn hình dòng giao dịch đó.

Lưu vào thư mục riêng tôi lập sẵn.

Đặt chung với đoạn chat Tô Minh gửi cho ông Chu.

Tên thư mục đó là: “Sổ nợ”.

7.

Lại một năm nữa trôi qua.

Công ty tôi gọi vốn thành công vòng B, nhận được năm ngàn vạn.

Tôi giữ 42% cổ phần.

Đội ngũ đã hơn 50 người, chuyển vào văn phòng chính quy.

Trong ngành bắt đầu có người gọi tôi là “Nữ vương cửa tiệm nhỏ”.

Tôi không thích cái biệt danh đó, nhưng cũng kệ.

Lúc này, một công ty lớn tìm đến tôi.

“Tổng giám đốc Tô, chúng tôi muốn mua lại dòng sản phẩm của bên cô, tích hợp vào mảng dịch vụ doanh nghiệp của chúng tôi.”

Giá chào mua: hai ngàn vạn.

Tiền mặt.

Cộng thêm quyền chọn cổ phiếu.

Nhà đầu tư của tôi khuyên tôi nên gật đầu.

“Tô Vãn, hai ngàn vạn vào túi, cô mới 28 tuổi. Sau này đi đường nào cũng được.”

Tôi suy nghĩ suốt một tuần.

Cuối cùng đồng ý.

Hôm ký hợp đồng, phó chủ tịch bên họ bắt tay tôi:

“Tổng giám đốc Tô, cô thật giỏi. Tôi gặp nhiều người khởi nghiệp rồi, nhưng hiếm ai có thể đi từ con số 0 đến mức này.”

Tôi cười nhạt:

“Cảm ơn.”

Ra khỏi phòng họp, tôi liếc nhìn điện thoại.

Nhà đầu tư nhắn tin:

“Khoản tiền sẽ về trong ba ngày làm việc. Chúc mừng.”

Ba ngày sau.

Hai ngàn vạn vào tài khoản.

Ứng dụng ngân hàng hiện thông báo:

“Kính gửi khách hàng Tô Vãn, tài khoản của quý khách đã nhận được khoản chuyển khoản 20,000,000.00 tệ vào ngày 15/11/2024.”

Tôi chụp màn hình lại.

Không đăng lên bạn bè.

Nhưng nhà đầu tư thì đăng.

Anh ấy viết trong bài đăng:

“Chúc mừng dự án đầu tư đầu tiên của tôi đã thành công thoái vốn. Cô gái sáng lập 28 tuổi – Tô Vãn – từ con số 0 đến 20 triệu, chỉ mất ba năm.”

Kèm theo là bức ảnh chúng tôi ký hợp đồng.

Bài đăng đó, trong một giờ bị chia sẻ hàng chục lần.

Sau đó là truyền thông ngành chia sẻ.

Rồi truyền thông địa phương chia sẻ.

Rồi bạn chơi bài của mẹ tôi thấy được.

Rồi cả thế giới đều biết.

8.

Chiều hôm đó, điện thoại tôi bắt đầu rung.

Lúc đầu chỉ vài tin nhắn lác đác.

“Tô Vãn? Là cô họ của con nè! Còn nhớ cô không?”

“Vãn Vãn, anh họ bên bác cả đây, lâu lắm không liên lạc rồi, dạo này con ở đâu?”

Sau đó tin nhắn ngày càng nhiều.

Như vỡ đê.

“Em gái à, chị ba đây, nghe nói em làm ăn phát đạt rồi hả?”

“Tô Vãn, nhóm bạn học cấp ba tụi mình lập lại rồi, kéo em vô nha.”

“Vãn Vãn, chú là đồng nghiệp của ba con, ba con bảo chú kết bạn với con…”

Yêu cầu kết bạn, từ 2 giờ chiều đến 8 giờ tối, tăng vọt lên hơn hai trăm.

Lời mời vào nhóm, hơn bốn mươi cái.

Nào là “Đại gia đình họ Tô 2.0”.

Nào là “Nhóm họ hàng bên ba”.

Nào là “Liên lạc bạn học cấp ba”.

Nào là “Hỗ trợ láng giềng quê nhà”.

Tôi mở từng cái xem.

Toàn là những người tôi không quen, hoặc ba năm nay không hề liên lạc.

Có vài cái tên tôi nhận ra.

Dì hai. Ba năm trước khi tôi vay tiền trong nhóm, bà là người đầu tiên xóa tôi.

Anh họ Tô Lỗi. Sau khi tôi bị đá khỏi nhóm, đăng một bài viết:

“Có người đúng là vô ơn, nuôi không quen.”

Dưới bài đó, mẹ tôi nhấn like.

Bạn học cấp ba Lưu Dương. Nghe lời anh tôi, trong nhóm bạn nói:

“Tô Vãn đi đâu cũng vay tiền không trả, mọi người cẩn thận.”

Những người này.

Ba năm trước, khi tôi cần 5.000, biến mất nhanh hơn ai hết.

Ba năm sau, khi tôi có 2.000 vạn, xuất hiện còn nhanh hơn.

Tôi ngồi trên ghế sofa một lúc.

Rồi mở danh sách “bạn mới”.

Từng người một.

Chặn.

Chặn.

Chặn.

Không sót ai.

Lời mời nhóm, từ chối hết.

Từ chối xong, lại nhận thêm vài cái.

Tiếp tục từ chối.

Tiếp tục chặn.

Đến sáng hôm sau, tổng số yêu cầu kết bạn dừng ở con số 527.

Tôi chặn tất cả.

Nhưng có một người, tôi mở tin nhắn ra xem.

Mẹ tôi.

Tên WeChat của bà là “Mẹ của Minh Minh”.

Bà gửi một tin nhắn:

“Vãn Vãn, mẹ gọi con sao không nghe máy? Con đang ở đâu? Ba con với mẹ muốn tới thăm con.”

Phía sau là một đoạn ghi âm.

Tôi bấm nghe.

“Vãn Vãn à, mẹ biết trước đây có chuyện mẹ làm không đúng… Nhưng mẹ con ruột mà, con không thể không nhận mẹ được… Bây giờ con thành công rồi, mẹ mừng cho con… Con coi đó, dạo này anh con việc cũng không thuận lợi…”